Thời Thính phát hiện sắc mặt của Kỳ Xán sau khi bước ra khỏi phòng khám rất kỳ lạ.
Anh cụp mắt, khép hờ, thêm quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt, trông có vẻ mệt mỏi.
Nói là suy sụp thì cũng không đến nỗi, xem ra bệnh tình của anh không nghiêm trọng đến thế.
Nhưng biểu cảm của Kỳ Xán rất phức tạp, như thể đang hoài nghi nhân sinh nhưng lại không thể hoài nghi chính mình, muốn hoài nghi người khác nhưng lại mờ mịt không nắm bắt được gì, cuối cùng hóa thành hư vô lạnh lẽo.
Thời Thính sờ cằm, thầm đánh giá trong lòng:
—— "Chỗ đó xìu rồi à?"
Kỳ Xán lập tức mở to mắt.
Đồng tử của anh đen láy như biển sâu đang ủ bão, mang theo ẩn nộ.
Đây là cái thứ ngôn ngữ gì vậy?
Đây có thể là điều anh tự nghĩ sao?
Bạch Lễ Duyên còn tưởng rằng đại thiếu gia Kỳ Xán nhìn thấy em gái mình lẻn vào nên không vui. Lúc nãy Bạch Bảo Nguyên còn đang múa may quay cuồng bên cạnh Thời Thính, không biết muốn làm hư con gái nhà người ta hay gì. Bạch Lễ Duyên lập tức đau đầu, anh ấy biết rõ đại thiếu gia Kỳ Xán rất kỵ ồn ào.
Bạch Lễ Duyên vội vàng nhỏ giọng xin lỗi, "Trẻ con không hiểu chuyện, anh đừng để ý."
Kỳ Xán nhắm mắt, "Không sao."
Anh vẫn chưa thể xác định đó là giọng của Thời Thính hay là giọng nói trong lòng mình, nhưng dù là trường hợp nào, tâm lý tốt nhất nên khỏe mạnh một chút.
Còn Tiểu Á Ngốc Thời Thính này... có lẽ là do mất tiếng quá lâu nên tâm lý mới vặn vẹo như vậy, tiếp xúc nhiều hơn với bạn bè cùng trang lứa cũng không có gì xấu. Lúc nãy thấy hai người họ nói chuyện rất vui vẻ.
"Đúng rồi, em gái cậu làm gì?" Kỳ Xán tùy ý hỏi.
"À, nó là rapper." Bác sĩ Bạch xoa trán cười khổ.
Kỳ Xán: "?"
"Tôi sẽ đưa nó đi ngay," Bạch Lễ Duyên vừa xách Bạch Bảo Nguyên lên, vừa thở dài, "Em có thể giống như Thời Thính không, con gái con đứa, phải dịu dàng một chút."
Thời Thính vội ngượng ngùng cúi đầu khoát tay, bề ngoài cô dịu dàng nhưng trong lòng đang gào thét:
—— "Cô ấy như vậy thì có gì không tốt! Có gì không tốt! Tôi cũng muốn trở thành một người ồn ào, ai hiểu? Ai hiểu??"
Kỳ Xán mặt không biểu cảm.
Anh không muốn hiểu.
Bạch Bảo Nguyên quyến luyến chìa tay về phía Thời Thính, "Nhớ kỹ, đây là Nguyên Bảo aka Bạch Sắc Chiến..." Chưa nói xong đã bị bác sĩ Bạch xách đi, Thời Thính cũng mặt mày lưu luyến, cuối cùng ưu sầu thở dài.
—— "Haizz, thử xem sao."
Kỳ Xán: "?" Thử cái gì.
Qua sự giảng dạy nhiệt tình của Bạch Lễ Duyên, Thời Thính biết được rap là phải có vần, hơn nữa phải có tiết tấu. Trong lòng có flow, mọi lúc mọi nơi "ba ba ba" (bb), có thể coi là bí kíp đếm số câu kể lòng. Thời Thính nghĩ dù sao cô cũng là người làm nghệ thuật, "ca họa đồng nguyên" (ca hát và hội họa có chung nguồn gốc), cô vẽ tranh rất giỏi, có lẽ cũng có năng khiếu trong chuyện này.
—— "Khụ khụ. Dược dược, dược dược dược, check it, check it."
Cô dược nửa ngày trong lòng mà không dược ra được gì.
Trợ lý Thẩm thì đang cầm thuốc đi ra.
Thời Thính mặt vô tội, trợ lý Thẩm cũng cảm thấy khó hiểu.
—— "Có bệnh à! Tôi chọc anh à?"
—— "Bảo tôi an phận, tôi không an phận chỗ nào? Tôi thấy anh phải đem treo trên tường mới an phận! Shit đàn ông!"
Kỳ Xán siết chặt nắm đấm.
—— "Shit, có cảm giác rồi."
Trợ lý Thẩm nhớ tới tình huống bác sĩ Bạch vừa dặn dò, tổng tài hiện tại mắc chứng hoang tưởng bị hại cực kỳ nghiêm trọng, sẽ nghe thấy một vài âm thanh mà bọn họ không nghe được. Nghĩ vậy anh ấy vô cùng lo lắng, vậy rốt cuộc đó sẽ là âm thanh gì? Đáng tiếc anh không nghe được, không thể chia sẻ nỗi lo cho tổng tài.
—— "Kỳ đại thiếu gia, ch*m bé tí, người khác phải bó chân anh thì cần bó não!"
Trợ lý Thẩm: "Tổng tài, ngài hiện tại cảm thấy thế nào?"
Kỳ Xán giận dữ: "Tôi rất tốt!"
Mọi mặt đều rất tốt!
…
Trên đường về nhà.
Thời Thính hăng hái tiến lên, thành công tích lũy được một nghìn câu.
Nhìn tiến độ ở góc trên bên phải, tốc độ tích lũy tâm thanh hiện tại không chậm, nhưng vẫn còn cách xa mười vạn câu, cách xa một triệu, mười triệu, một trăm triệu câu thì càng xa vời.
Chứng tỏ cô hiện tại vẫn còn dè dặt, vẫn còn để ý đến logic.
Nói chuyện trong lòng thì dè dặt làm gì? Có cần thiết không? Hoàn toàn không!
Logic cũng bị Kỳ Xán ăn hết rồi.
—— "Kỳ đại thiếu gia, hai cái chân, năm con mắt sáu cái mồm, ba cái cánh tay bảy cái dạ dày, vòi voi phun nước ầm ầm…"
—— "Kỳ Xán Xán, thê thảm uống thuốc rồi nằm ván."
—— "…"
Lúc xuống xe, sắc mặt tổng tài tái mét.
Vậy anh rốt cuộc là sinh vật gì?
Hàng chục vệ sĩ áo đen đứng thành hàng, chỉnh tề chờ đợi tổng tài.
Nhưng cuộc đời huy hoàng của Kỳ đại thiếu gia, ở tuổi 28, trước bị y học hiện đại sau bị “nhân loại” "từ chối
Tổng tài mặt không biểu cảm, bước đi vun vút, không thèm nhìn Thời Thính một cái.
Thời Thính bề ngoài như cô dâu bé nhỏ đáng thương đuổi theo phía sau.
Trong tai Kỳ Xán, như thể có ma đuổi theo phía sau không buông.
"…"
Vào tới khu nhà chính, Kỳ Xán thẳng tiến tới thư phòng bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



