Mạnh Xuân bị Cố Trường An nhẹ nhàng ôm lấy, giọng nói trầm thấp trong nháy mắt vang lên bên tai.
Cảm nhận được ánh mắt của gã đàn ông gầy gò đối diện đột nhiên như con rắn độc nhìn mình chằm chằm, Mạnh Xuân chợt phản ứng lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm sáng ngời của Cố Trường An, mất kiên nhẫn bĩu môi, “Anh bắt tôi đợi lâu như vậy, một bát thịt kho tàu mà muốn đuổi tôi đi sao? Ít nhất cũng phải hai bát!”
Cố Trường An khẽ cười một tiếng, kéo cánh tay cô đi thẳng đến quầy lễ tân, “Chúng ta đi gọi món, muốn ăn gì thì gọi nấy.”
Nói xong Cố Trường An dường như cảm nhận được Mạnh Xuân sợ hãi đến mức cả người vẫn luôn run rẩy, an ủi vỗ vỗ cô, thấp giọng ghé sát vào tai cô, “Xem thực đơn lâu một chút, đừng sợ, không sao đâu.”
Mạnh Xuân sợ hãi và căng thẳng nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhân lúc xem thực đơn phát hiện gã đàn ông gầy gò đã ngồi vào vị trí vừa nãy của cô, chưa đợi cô nhìn rõ đã bất ngờ bị Cố Trường An kéo cánh tay giật ra sau lưng.
Anh xoay người tung một cước hung hăng đá vào chiếc ghế, chiếc ghế đập thẳng vào chân gã đàn ông gầy gò, nhanh như chớp giẫm lên chiếc ghế, mạnh mẽ đè gã đàn ông gầy gò đang muốn bỏ trốn xuống đất.
Xung quanh lập tức xôn xao hẳn lên, mấy người đàn ông cao lớn nhanh chóng vây tới còng tay gã lại.
Cố Trường An dặn dò người đàn ông bên cạnh vài câu, rồi mới quay người đi đến trước mặt Mạnh Xuân, rũ bỏ dáng vẻ ngụy trang cùng Mạnh Xuân trước mặt tên tội phạm vừa nãy, trở nên lạnh lùng nghiêm túc.
Mắt nhìn thẳng giải thích với Mạnh Xuân, “Đồng chí, vừa nãy xin lỗi cô, tên tội phạm buôn lậu vàng ngồi đối diện cô, chúng tôi muốn tìm ra số vàng vẫn luôn truy xét lại sợ cô bị thương, chỉ đành âm thầm gạt cô ra như vậy.”
Mạnh Xuân sắp bị dọa chết rồi, nghe thấy không sao nữa, chân lập tức nhũn ra, phịch một cái ngồi bệt xuống đất.
Cố Trường An vội vàng khom lưng ngồi xổm xuống, “Đồng chí, cô không sao chứ.”
Mạnh Xuân lắc đầu, rồi lại đột nhiên gật đầu, “Tôi sợ đến mức chân bị chuột rút không đứng lên nổi nữa rồi.” Nói xong lại đáng thương chìa cánh tay của mình ra, “Cổ tay vừa nãy hình như cũng bị anh kéo trật khớp rồi.”
Cô cũng không biết sao tay người đàn ông này lại khỏe thế, đau chết đi được!
Trên mặt Cố Trường An dường như sững lại một thoáng, bất ngờ tiến lại gần, giây tiếp theo, Mạnh Xuân bất ngờ bay bổng lên không trung được Cố Trường An bế lên, mặt cô thoắt cái đỏ bừng, đây là lần đầu tiên bị đàn ông bế, Mạnh Xuân có chút không tự nhiên muốn xuống.
“Xin lỗi đồng chí, bây giờ tôi đưa cô đến bệnh viện.” Trên mặt Cố Trường An có chút ảo não, anh chưa từng tiếp xúc với con gái, không kiểm soát được sức lực, sao có thể ngờ xương cốt của cô gái nhỏ lại mỏng manh như vậy.
Trong lòng Mạnh Xuân chấn động mạnh, kiếp trước quả thật đã hy sinh một quần chúng vô tội, may mà kiếp này đã thay đổi rồi.
Cơ bắp trên cánh tay Cố Trường An căng cứng nổi lên, bàn tay to lớn bế ngang cô gái nắm chặt thành nắm đấm, sợ đường đột cô gái nhỏ trong lòng.
Vất vả lắm mới đến được bệnh viện, Cố Trường An đặt Mạnh Xuân xuống, trong lòng trút được một hơi thở phào nhẹ nhõm, chuyện này quả thực còn khó hơn cả việc anh đánh trận.
Trong phòng khám ngoại khoa, Mạnh Xuân bị bác sĩ bẻ “rắc” một tiếng nắn lại cổ tay, chân cũng đỡ hơn nhiều rồi, không tiện làm lỡ thời gian của Cố Trường An nữa, vội vàng đứng dậy cảm ơn Cố Trường An, “Đồng chí, hôm nay thật sự cảm ơn anh, em gái tôi cũng đang nằm viện ở bệnh viện này tôi còn phải đi thăm nó, vậy tôi xin phép đi trước, anh đi đường cẩn thận.”
Bệnh viện này chính là bệnh viện Mạnh Nhị Ni đang nằm, Mạnh Xuân đi thẳng lên khu nội trú tầng hai, hỏi y tá cuối cùng cũng tìm được phòng bệnh của Mạnh Nhị Ni.
“Mạnh Nhị Ni! Tiền viện phí mà không nộp nữa thì hôm nay không được ở lại đâu, bảo người nhà cô mau chóng nộp bù tiền thuốc men đi.”
Mạnh Nhị Ni khúm núm gật đầu, y tá dặn dò xong liền đi sang giường bệnh tiếp theo.
Ả ta ngẩng đầu vừa thấy Mạnh Xuân bước vào, khuôn mặt trong nháy mắt tối sầm lại, “Mày cút ra ngoài cho tao, tao ra nông nỗi này đều do mày hại, mày còn có mặt mũi đến đây!”
Mạnh Xuân sắp bị sự vô liêm sỉ của Mạnh Nhị Ni chọc cười rồi, “Dùng tên của tôi để đi quyến rũ đàn ông, bị vợ người ta phát hiện, muốn vu oan giá họa lên người tôi, bị vạch trần đánh thành ra thế này, bây giờ nói là do tôi hại, quả nhiên người không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch!”
Ánh mắt trong phòng bệnh thoắt cái đều tập trung lại đây, mặt Mạnh Nhị Ni trong nháy mắt nóng ran, hận không thể lột da rút gân Mạnh Xuân, “Cái con tiện nhân này, mày, mày ngậm miệng lại cho tao, đợi đấy tao bảo mẹ dạy dỗ mày!”
“Cô đừng có đùa nữa, hai ngày nay mẹ đã quên béng cô rồi! Chỉ có tôi là nhớ thương cô thôi, cô xem xem, mẹ có đến thăm cô không? Mẹ đang bận giới thiệu cho tôi một mối hôn sự tốt, con trai út của trạm trưởng trạm lương thực, người ta làm việc ở chính phủ, sáng mai sẽ xem mắt ở nhà rồi, sau này tôi chính là phu nhân quan chức!”
Mạnh Xuân nhìn Mạnh Nhị Ni với khuôn mặt đầy vẻ không dám tin, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, “Mẹ vốn không coi trọng cô, cô nhìn tên của cô là có thể nhận ra rồi, cô lại xảy ra chuyện này gã gian phu kia cũng chạy mất rồi, sau này ấy à, cô chỉ có thể bị mẹ bán đến xó xỉnh nào đó bặt vô âm tín, ngoài sinh con ra thì vẫn là sinh con, cả đời này cô đều phải thấp hơn tôi một cái đầu.”
“Mày ngậm miệng lại!” Mạnh Nhị Ni phẫn nộ đến mức khuôn mặt vặn vẹo, “Mẹ sẽ không đối xử với tao như vậy!”
“Không à? Mẹ hôm đó cầm thanh củi muốn đánh gãy chân cô, cô quên hết rồi sao?” Mạnh Xuân giả vờ dương dương đắc ý móc từ trong túi ra mấy đồng, “Nhìn thấy chưa, đây là mẹ đặc biệt đưa cho tôi bảo tôi mua quần áo, bảo tôi trang điểm cho đẹp sáng mai xem mắt với con trai út của trạm trưởng.”
Mạnh Xuân thấy trên mặt Mạnh Nhị Ni bắt đầu hoảng loạn, biết là hòm hòm rồi, cô cố ý đứng dậy cảnh cáo, “Tôi chính là đặc biệt đến để nói cho cô biết, mẹ nói ngày mai không cho cô về, dám làm hỏng mối hôn sự tốt này của tôi, mẹ sẽ không tha cho cô đâu!”
Mạnh Nhị Ni nắm chặt lấy chăn, sắc mặt biến ảo khôn lường, tròng mắt đảo liên hồi kia nhìn là biết lại đang ấp ủ ý đồ xấu xa gì rồi.
Nhìn bộ dạng này của ả ta, Mạnh Xuân buông lời tàn nhẫn xong quay đầu bước đi, khóe miệng không nhịn được cong lên điên cuồng, cá sắp cắn câu rồi!
Mạnh Nhị Ni căn bản chưa từng gặp con trai nhà họ Tào, cô hiểu Mạnh Nhị Ni, người trông như thế nào không quan trọng, quan trọng là thân phận phu nhân quan chức, cho nên Mạnh Nhị Ni nhất định sẽ đến cướp mối “hôn sự tốt” này của cô, Mạnh Xuân ngân nga bài hát đi đến cửa phòng bệnh, đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
Ai thế này, sao lại đúng lúc chắn đường thế, Mạnh Xuân có chút phồng má ngẩng đầu lên, khóe miệng đang cong lên trong nháy mắt cứng đờ, Cố Trường An!
Mạnh Xuân xoạch một tiếng đóng cửa phòng bệnh lại, chẳng nói chẳng rằng kéo tay Cố Trường An bước nhanh đến hành lang cách xa phòng bệnh, những lời vừa nãy nói không chừng đã lọt vào tai Cố Trường An không sót một chữ nào, đây là duyên phận kỳ diệu gì thế này.
“Thuốc của cô quên lấy, tôi mang lên cho cô.” Cố Trường An đi theo Mạnh Xuân đứng vững, nhìn cô gái trước mặt với khuôn mặt đầy vẻ ảo não, kịp thời đưa tuýp thuốc mỡ trên tay qua.
Mạnh Xuân trong nháy mắt ngơ ngác nhận lấy tuýp thuốc mỡ, phản ứng lại vội vàng đưa tay kéo chiếc túi đeo chéo của mình, “Cái này... tôi trả tiền cho anh.”
Vừa nãy lúc nắn xương, bác sĩ nhìn thấy vết bầm tím trên cánh tay cô do Hách Hồng Mai đánh trước đây, khuyên cô mua một tuýp thuốc mỡ.
Cô chê tuýp thuốc mỡ này đắt, cảm thấy không cần thiết nên không mua, đây rõ ràng là Cố Trường An mua cho cô.
“Không cần, coi như là quà tạ lỗi tôi kéo cô trật khớp, đi đây.” Cố Trường An vốn không phải là người nhiều lời, làm xong việc liền quay người rời đi.
Trong lòng Mạnh Xuân có một luồng cảm xúc không nói rõ được thành lời, đây là lần đầu tiên cô nhận được thiện ý của người khác đối với mình, Mạnh Xuân chợt ngẩng đầu, “Đồng chí...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



