Thôi Định Sâm chuẩn bị nhảy xuống nước theo, nhưng khóe mắt lại nhìn thấy Hứa Phàm đang bạch bạch chạy theo Hứa Chiêu, không chút do dự mà nhảy xuống mương, không hoảng sợ.
Thôi Định Sâm lập tức buông Hứa Phàm xuống, đỡ lấy Hứa Chiêu, áo khoác phủ lên người Hứa Chiêu, sau đó nhanh chóng lấy khăn bông lớn bọc đứa trẻ lại, ôm vào ngực của mình.
Đứa trẻ khoảng sáu, bảy tuổi, cả người ướt rượt, may Hứa Chiêu cứu được đúng lúc nên đứa trẻ này chỉ uống vài hớp nước thôi, không bị hôn mê hay bị sao khác. Nhưng trời rất lạnh, lại bị sợ, sắc mặt bé trắng bệch, môi thâm lại, thân thể không ngừng run rẩy.
Ngay cả Hứa Chiêu cũng vậy, trời xuân lạnh, nước càng lạnh hơn, một cơn gió lại thổi qua, thực sự lạnh không chịu được, thân thể và môi Hứa Chiêu cũng run rẩy.
"Đi lên xe đi." Thôi Định Sâm trầm mặt nói: "Thay quần áo khô vào."
"Dạ." Thanh âm Hứa Chiêu run run nói.
Hứa Chiêu, Hứa Phàm đi theo Thôi Định Sâm, còn chưa được hai bước đã thấy một nhóm bốn, năm người lớn với hai đứa trẻ chạy tới, nhìn Hứa Chiêu, Thôi Định Sâm, Hứa Phàm, cả đứa trẻ trong ngực Thôi Định Sâm, đầu tiên là sửng sốt.
Nói hai ba câu, đoàn người nhanh chóng mới nhóm Hứa Chiêu vào trong một căn nhà nhỏ gần khu nhà kính. Máy sưởi nhanh chóng được bật lên, nhanh chóng để Hứa Chiêu tắm rửa thay quần áo, sau đó họ luống cuống tay chân mà đem đứa trẻ vừa rồi đi.
"Ba ba, ba có lạnh không?" Khuôn mặt Hứa Phàm tối lại.
"Lạnh." Cảm nhận được hơi ấm của máy sưởi, khí lạnh trên người Hứa Chiêu có giảm bớt, nhưng vẫn lạnh.
"Ba ba –"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

