Hứa Chiêu vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc phản ứng chậm chạp, nhất thời không nghe rõ Hứa Phàm nói gì, hỏi lại: "Hứa Phàm, con nói cái gì?"
"Thôi Nhị gia ngốc lắm cơ." Hứa Phàm nói.
"Ai ngốc cơ?" Hứa Chiêu xác nhận lại một lần.
"Thôi Nhị gia ạ."
"Nói láo." Hứa Chiêu nghiêm mặt, cậu luôn dạy Hứa Phàm kính già yêu trẻ.
Hứa Phàm thành thực trả lời: "Không nói láo mà."
Hứa Chiêu nghiêm tục dạy dỗ Hứa Phàm: "Thúc là người lớn, biết không?"
Hứa Phàm do dự một chút: "Ông, ông không biết mặc quần."
Hứa Phàm gật đầu.
"Đi nói đi."
Hứa Phàm quay đầu nhìn Thôi Định Sâm, nói: "Thôi Nhị gia, cháu xin lỗi, ông đừng giận cháu ạ."
Vốn chỉ là việc nhỏ, Thôi Định Sâm khẳng định không so đo, thậm chí muốn can Hứa Chiêu mắng Hứa Phàm, chỉ là y thấy Hứa Chiêu nói có lý, thậm chí còn rất tán thành cách giáo dục của Hứa Chiêu, vì thế lúc này y theo ý Hứa Chiêu "ừ" một tiếng, trong tiếng ừ này có chút chột dạ.
Nhưng, đối với Hứa Phàm, thế nghĩa là Thôi Định Sâm chấp nhận lời xin lỗi rồi, vì thế Hứa Phàm quay đầu lại, sợ hãi nhìn Hứa Chiêu.
Hứa Chiêu dịu mặt xuống, kéo Hứa Phàm đến bên người, nhỏ giọng hỏi: "Vừa nãy con đi với Thôi Nhị gia làm gì thế?"
Hứa Phàm trả lời: "Đi tiểu ạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)