Thôi Định Sâm bên này vẫn còn đang đắm chìm trong ngọt ngào, Hứa Chiêu bên kia đã vào chăn, tắt radio, bắt đầu kể chuyện trước khi đi ngủ cho Hứa Phàm. Chỉ là đêm nay Hứa Phàm tràn đầy tinh lực cực kỳ, một câu chuyện không thể làm Hứa Phàm ngủ được, Hứa Chiêu liền kể tận ba truyện, rốt cục cũng để Hứa Phàm vào giấc ngủ.
Hứa Phàm ngủ được, Hứa Chiêu lại miệng khô lưỡi khô, vì thế phải rời giường đi lấy nước uống.
Uống nước xong rồi lại lên giường, cậu không lập tức đi vào giấc ngủ, mà là tự hỏi về chuyện đi đế đô, nhưng mà trước khi đi vẫn phải giải quyết xong chuyện ở nhà kính, đầu tiên chính là trồng rau xanh.
Vì thế hôm sau, trời còn chưa sáng, Hứa Chiêu, ba Đại Trang đã vào trong nhà kính nhổ cỏ, dựng giá đỡ cho cà chua, dưa chuột.... Cần căng bạt thì căng, cần buộc thì buộc, cứ thế bận tới tận lúc ăn sáng. Ắn sán xong, hai nhà Hứa, Lý lại bận tiếp, mượn thêm cày cuốc của nhà người khác, thay phiên nhau mà xới đất, tận tới khi mặt trời xuống núi, gieo nốt mầm rau, cuối cùng cũng xong việc.
"Ba ba, con giúp ban ha!"
Hứa Chiêu hỏi: "Giúp ba làm gì?"
Hứa Phàm đáp: "Con giúp ba nấu, nấu cơm."
"Con biết nấu cơm sao?"
"Con, không biết."
"Vậy con giúp ba thế nào?"
Hứa Phàm nghiêm trang chững chạc mà nói: "Con có thế giúp ba ăn cơm nha."
Động tác trên tay Hứa Chiêu ngừng lại, quay đầu nhìn Hứa Phàm.
Hứa Phàm hì hì cười gọi: "Ba ba." Hoàn toàn không thấy mình nói có vấn đề gì.
Khóe miệng Hứa Chiêu co rút một chút, nói: "Con nói đúng!"
Hứa Phàm gật đầu thật mạnh: "Dạ, ba ba, con nói đều là đúng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
