Không sai, là tiểu thúc.
Hứa Chiêu mìm cười gọi lại: "Tiểu thúc."
Thôi Định Sâm nhanh chóng tiến lại gần Hứa Chiêu.
Hứa Chiêu bước tới trước hai bước, hỏi: "Tiểu thúc, sao thúc lại tới đây?"
Thôi Định Sâm nâng cao cái túi trên tay: "Mang đồ cho các cậu."
Hứa Chiêu vô cùng tò mò hỏi: "Cái gì vậy ạ?"
"Sữa với chân giò."
Hứa Chiêu không hiểu mà nhìn Thôi Định Sâm.
Ánh mặt Thôi Định Sâm ôn nhu nhìn Hứa Chiêu, lên tiếng: "Hôm qua đồng ý cho Hứa Phàm, kết quả các cậu lại về gấp quá, quên không đưa."
Hứa Chiêu kinh ngạc hỏi: "Vậy nên thúc tự mang tới đây ạ?"
"Vừa lúc không có gì làm." Ngữ khí Thôi Định Sâm bình thường.
"Thúc đi bộ tới ạ?"
Thôi Định Sâm gật đầu: "Ừ, tuyết dày quá, không lái xe được, đi bộ ngắm cảnh cũng được."
Từ trấn trên tới thôn Nam Loan mà đi bộ cũng quá xa, hình như cũng mất tận bốn năm mươi phút thì phải?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)