Sở Niệm không hề biết hành động nhỏ lén lút của anh, lúc này bụng cô đã đói meo rồi.
Cộng thêm thời buổi này không thể thường xuyên được ăn thịt, ngửi thấy mùi thịt thơm phức lan tỏa trong nhà ăn, cô suýt chút nữa thì không bước nổi chân.
May mà ở cửa sổ lấy thức ăn không có ai, Sở Niệm đoán chừng chắc là bọn họ đều đã lấy gần xong rồi.
Nhưng cô đang định bước tới, lại bị Vệ Hoài gọi giật lại.
"Đã lấy xong rồi, ngồi đây ăn đi."
Nghe vậy, Sở Niệm sửng sốt, lúc này mới chú ý tới hộp cơm kia vậy mà lại căng phồng.
"Cảm ơn anh."
Cuối cùng, cô chỉ có thể nhận lấy hộp cơm mới mà anh đưa tới.
Đợi về rồi, cô sẽ đưa tiền và phiếu cho anh một thể.
Lần trước Vệ Hoài không từ chối tiền và phiếu cô trả lại, vì vậy Sở Niệm nhận lấy hộp cơm này cũng không có gánh nặng tâm lý gì.
Vệ Hoài không hề biết suy nghĩ lúc này của cô, thấy cô ngoan ngoãn nhận lấy hộp cơm, trong lòng anh cũng mềm nhũn, ánh mắt dịu dàng đến khó tin.
Hai người ngồi cạnh nhau, bàn ăn dựa vào tường, Sở Niệm cũng không chú ý tới ánh mắt của anh.
Nhưng nhìn thịt kho tàu trong hộp cơm, Sở Niệm lại có cảm giác không biết nên hạ đũa như thế nào.
Hóa ra thịt trong hộp cơm đều khá mỡ, nhìn lướt qua, vậy mà không tìm thấy mấy miếng nạc.
Một bát thịt kho tàu như vậy, đặt ở thời đại này, đó chính là lương tâm to lớn.
Dù sao người thời nay đều thiếu chất béo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

