“Mẹ cháu có công việc, chú Trần sẽ sắp xếp cho cháu tiếp quản, không cần phải xuống nông thôn.” Lần này Trần Kiến Hoa lại không đồng ý.
An Khánh Quốc từng cứu mạng chú ấy, hai đứa trẻ này cho dù để chú ấy nuôi, chú ấy cũng bằng lòng. Xuống nông thôn nghe thì hay, nhưng thực chất là người thành phố không nuôi nổi nữa, đành để bọn trẻ về nông thôn làm việc.
“Chú Trần, cháu muốn góp một phần sức lực cho công cuộc xây dựng nông thôn. Hơn nữa nhà cháu ở đó, cháu và Hướng Bắc còn nhỏ, người đỏ mắt ghen tị quá nhiều, những tranh chấp và tủi thân này chúng cháu chịu đủ rồi. Cháu muốn đưa em ấy rời khỏi đây, không muốn em ấy còn nhỏ tuổi đã phải mang bóng ma tâm lý.”
Đêm qua An Dĩ Nam đã suy nghĩ rất lâu, vật tư của cô muốn lấy ra thì phải đến một nơi không ai biết bọn họ, nếu không những thứ xuất hiện từ hư không, sau này sẽ sinh ra rắc rối.
“Cháu quyết định kỹ chưa?” Trần Kiến Hoa trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi An Dĩ Nam.
Từ lúc tiếp xúc đến nay, chú ấy biết cô bé này là người có chủ kiến.
Mọi việc làm đều có lý có lẽ, những đứa trẻ bình thường sẽ không nghĩ đến những bằng chứng này.
“Cháu quyết định rồi ạ.” An Dĩ Nam gật đầu, suy nghĩ một chút rồi lại nói.
“Nếu được chọn nơi xuống nông thôn, tốt nhất là đi về phía Bắc.”
Phía Bắc tuy lạnh, nhưng lương thực chỉ thu hoạch một vụ, vật tư trong không gian của cô đủ để hai chị em ăn sung mặc sướng, không cần thiết phải đi chịu khổ.
Trần Kiến Hoa day day trán đang đau nhức: “Để chú suy nghĩ thêm.”
Ngày hôm sau, Trần Kiến Hoa đưa hai chị em đến bệnh viện giám định thương tật. An Dĩ Nam là con gái, do vợ Trần Kiến Hoa đi cùng, còn An Hướng Bắc do Trần Kiến Hoa dẫn đi.
Khi bốn người tụ họp lại, vợ Trần Kiến Hoa lau nước mắt: “Đến súc sinh cũng có tình cảm, trên người đứa trẻ này chẳng có chỗ nào lành lặn, bầm tím đã là nhẹ, còn có những vết sẹo và mụn nước do bị bỏng.”
Sắc mặt Trần Kiến Hoa cũng âm trầm. Hôm qua chú ấy tuy tức giận, nhưng nhiều nhất cũng chỉ vì bọn trẻ không được ăn no, con nhà ai mà chẳng bị đánh, nên không nghĩ nhiều. Nào ngờ, nhìn đứa trẻ gầy gò ốm yếu, đầy thương tích trên người, vẻ lạnh lẽo trong mắt chú ấy không sao che giấu nổi.
Bọn họ là trẻ mồ côi của liệt sĩ, bố bọn họ vì bảo vệ đất nước mà hy sinh, vậy mà con cái lại bị đám người đáng ghét đó ức hiếp như vậy, anh linh làm sao có thể an nghỉ?
Cầm lấy toàn bộ hồ sơ giám định thương tật, vợ chồng Trần Kiến Hoa đưa hai đứa trẻ về nhà: “Hôm nay hai đứa cứ ở đây, những chuyện khác để chú đi lo.”
An Dĩ Nam vội vàng đứng dậy: “Chú Trần, lúc đó quy trình liệt sĩ của bố cháu không qua Ủy ban Cách mạng huyện, cháu muốn gửi hồ sơ đến quân khu trực thuộc của bố cháu.”
An Dĩ Nam vỗ vỗ đầu An Hướng Bắc: “Quyết định rồi ạ.”
“Nhà thì chắc chắn chú sẽ đòi lại cho các cháu, cháu định sắp xếp thế nào?” Hôm nay Trần Kiến Hoa đã biết những vết thương trên người hai đứa trẻ, cũng hiểu được quyết tâm phải rời đi của An Dĩ Nam, e rằng đã thất vọng về nơi này rồi.
“Có thể phiền chú Trần giúp cháu cho thuê không ạ? Cháu sợ để lâu sẽ bị người ta chiếm mất, chi bằng cho thuê, cũng giúp cuộc sống của hai chị em cháu dễ thở hơn chút.” An Dĩ Nam đã tính toán từ lâu.
Tuy nhà bị chiếm, nhưng vẫn đứng tên An Dĩ Nam, đó là do mẹ đã sắp xếp từ trước, người khác có thể ở, nhưng không có cách nào chiếm làm của riêng.
“Nhất định phải xuống nông thôn sao? Nhà chú không có con gái, Dĩ Nam, chú muốn nhận cháu làm con gái, được không?”
“Cháu có thể không cần xuống nông thôn, bên xưởng dệt cháu không muốn đi cũng không sao, công việc bên chỗ dì cũng có thể nhường lại.” Dì Trần âu yếm nhìn An Dĩ Nam.
Dì sinh đôi được hai thằng nhóc thối, bây giờ cả hai đều vào quân đội rồi, trong nhà cũng chẳng có ai bầu bạn. Có con gái tốt biết bao, cô con gái cưng tri kỷ.
“Mẹ nuôi.” An Dĩ Nam chớp chớp mắt, hoàn toàn nắm vững tinh hoa của việc làm nũng.
Nguyên chủ vốn dĩ mắt đã to, lúc này lại gầy, mắt càng trông to hơn vài phần.
“Ơi!” Vợ Trần Kiến Hoa vội vàng đáp lời, niềm vui trong mắt hoàn toàn không che giấu được.
“Mẹ nuôi, chúng con xuống nông thôn, cũng là có ý muốn xây dựng nông thôn. Hơn nữa gia đình bà ngoại con không hề an phận, chúng con cũng coi như trốn đi cho thanh tịnh.” An Dĩ Nam nắm lấy tay dì Trần.
“Vài năm nữa chúng con sẽ trở về.” Đừng hỏi tại sao An Dĩ Nam lại chắc chắn như vậy, dù sao cô cũng biết kỳ thi đại học năm 1977 mà.
Dì Trần được dỗ ngọt hết cách, lại lau nước mắt, lúc này mới đồng ý.
Có người quen chống lưng thì dễ làm việc, thông báo xuống nông thôn đến rất nhanh.
Đồng thời chú Trần cũng mang đến một tin tốt: “Chiều nay cục công an sẽ đi bắt người, cháu có muốn đi xem không?”
Trong lòng Trần Kiến Hoa, những việc An Dĩ Nam làm đã không còn là của một đứa trẻ nữa, chú ấy có thể bình đẳng hỏi ý kiến của cô.
“Nhất định phải đi!” An Dĩ Nam mỉm cười, kịch hay như vậy sao có thể bỏ lỡ? Hơn nữa đây mới chỉ là bắt đầu, không phải sao?
Hiện tại nền tảng của cô còn yếu, chỉ có thể dựa vào quân đội và chú Trần. Sau này khi cô đủ lông đủ cánh, mới là khởi điểm hạnh phúc thực sự của gia đình đó!
“Chú biết ngay là con bé này sẽ đi hóng hớt mà.” Trần Kiến Hoa cười nói với vợ.
Dì Trần có chút do dự, cuối cùng thở dài một hơi: “Đi xem đám người tâm địa đen tối đó bị quả báo thế nào cũng tốt.”
Chiều hôm đó, xe cảnh sát đỗ trước cửa nhà An Dĩ Nam, trọn vẹn năm chiếc xe cảnh sát chặn kín cửa. Cục trưởng cục công an bước xuống từ chiếc xe đầu tiên, lúc này chân vẫn còn hơi run.
Sáng nay ông ta nhận được điện thoại từ cấp trên, chuyện này nếu làm không tốt, cái ghế của ông ta e là không giữ nổi.
“Đạp cửa ra.” Cục trưởng cục công an vẫy tay, người phía sau tung một cước, cánh cửa bị đạp tung, sau đó ùa vào.
“Ối chao, cái đồ chết tiệt mất lương tâm nào, giữa ban ngày ban mặt phá cửa xông vào, còn luật pháp nữa không.” Mụ già đang ngủ trưa chưa tỉnh, nghe thấy tiếng “rầm”, lập tức bật dậy, vừa chửi vừa đi ra ngoài.
Gia đình người cậu cũng ngáp ngắn ngáp dài bước ra, rất rõ ràng giữa trưa cả nhà này đều đang ngủ.
“Nhà mụ Trần này phạm tội gì vậy, sao nhiều xe cảnh sát thế?” Dưới gốc cây dương lớn, mấy bà thím đang quạt phành phạch, thi nhau đứng dậy, ngó nghiêng về phía đó.
“Cái nhà thất đức đó, sớm muộn gì cũng tự chuốc lấy cái chết.”
Lúc này, Trần Kiến Hoa dẫn An Dĩ Nam bước lên phía trước. Mụ Trần nhìn thấy An Dĩ Nam, lập tức định xông lên, Trần Kiến Hoa đã chắn ngang phía trước.
“Cái đồ lỗ vốn nhà mày, đồ tiện nhân lẳng lơ giống hệt mẹ mày, gây họa rồi mang đến nhà tao. Nhà tao không có cái thứ gây chuyện như mày, con ranh con không ở đây, các người muốn bắt muốn đánh tùy ý, đây là nhà của tôi, không liên quan gì đến cái đồ lỗ vốn này. Các đồng chí cảnh sát, các người mau bắt con ranh này đi, đem đi bắn bỏ.”
Những lời bẩn thỉu cứ như không mất tiền mua, tuôn ra xối xả.
Sắc mặt Trần Kiến Hoa đen như mực, chú ấy không ngờ hai đứa trẻ này mỗi ngày đều phải nghe những lời tục tĩu này.
Cục trưởng cục công an cũng cạn lời, đây là loại mụ già cực phẩm gì thế này.
“Vương Quế Hoa phải không?”
Mụ Trần sững người, gật đầu.
“Vậy không đến nhầm rồi, bắt lại, những người khác nhà họ Trần cũng bắt hết lại.” Cục trưởng cục công an vẫy tay, người phía sau lập tức khống chế người nhà họ Trần trong sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



