“Chát!”
“Chát!”
Không đợi hai kẻ đáng ghét kia kẻ tung người hứng nói hết, Thẩm Như Ý bước thẳng lên, tát mỗi người một cái.
“Tô Ngọc Trân, Trần Kiến Quốc, hai con mắt của các người nếu vô dụng thì móc ra làm pháo ném cho xong! Chúng tôi đang làm gì, các người mù rồi sao? Không nhìn thấy phó đoàn trưởng Sở đang băng bó vết thương cho tôi à?”
Thẩm Như Ý liếc xéo hai người, chẳng hề khách khí: “Sao hả? Trán tôi va rách cả một lỗ, chồng tôi còn đang thân mật với một nữ đồng chí khác, phó đoàn trưởng Sở chẳng qua chỉ giúp tôi băng bó vết thương một chút, lẽ nào thế là chúng tôi có quan hệ bất chính?”
“Trần Kiến Quốc, anh có muốn tôi gọi hàng xóm và lãnh đạo đến đây, chúng ta cùng nói rõ sự thật, phân phải trái trước mặt mọi người không? Xem rốt cuộc là ai làm chuyện bẩn thỉu, lại còn muốn chụp mũ người khác!”
Giọng Thẩm Như Ý rất lớn, hoàn toàn chẳng hề ngại sẽ kéo hàng xóm sang xem chuyện.
Mặt Trần Kiến Quốc xanh mét.
Hắn thậm chí không khỏi khó tin, đây là Thẩm Như Ý sao?
Trước đây Thẩm Như Ý ở trước mặt hắn luôn dịu dàng ngoan ngoãn, không dám lớn tiếng một câu.
Bây giờ không những cãi vã ầm ĩ với hắn, thậm chí còn dám tát thẳng vào mặt hắn.
Thẩm Như Ý nhìn sắc mặt của hắn, lại chỉ cảm thấy vô cùng hả giận.
Kiếp trước cô vì muốn lấy lòng Trần Kiến Quốc, luôn kìm nén bản thân.
Chưa đến ba mươi tuổi, đã kìm nén sinh ra rất nhiều nốt ở tuyến vú.
Sống lại một đời, cô không nhịn nữa!
Đã muốn phát điên thì cứ phát điên, cô muốn xem đôi nam nữ khốn nạn và thằng nhóc vong ơn này có thể làm gì được cô.
Sở Tranh Vanh lúc này mới lên tiếng: “Lúc tôi trở về, vừa hay gặp đồng chí Thẩm đầu đầy máu đang đi về nhà. Tôi lo cô ấy đi một mình sẽ xảy ra chuyện, nên mạo muội theo về xem cô ấy có cần giúp đỡ gì không.”
“Doanh trưởng Trần, tôi biết anh là một đồng chí tốt, biết quan tâm đến người khác. Nhưng lúc anh quan tâm đến đồng chí khác, cũng đừng quên người nhà của anh, họ mới là người cần sự quan tâm của anh nhất.”
Trần Kiến Quốc muốn chụp mũ lên đầu Sở Tranh Vanh và Thẩm Như Ý không thành, ngược lại còn bị hai người họ dồn cho cứng họng, sắc mặt đen như đáy nồi.
Nhưng bất đắc dĩ Sở Tranh Vanh là cấp trên của hắn.
Hắn chỉ có thể cười gượng nói: “Phó đoàn trưởng Sở, tôi biết rồi. Sau này tôi sẽ quan tâm đến người nhà nhiều hơn.”
Sở Tranh Vanh gật đầu, lúc này mới nhìn sang Tô Ngọc Trân: “Đồng chí Tô, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta đừng làm phiền gia đình doanh trưởng Trần nghỉ ngơi nữa, tôi đưa cô về.”
Tô Ngọc Trân nhân lúc mọi người không chú ý, lén lườm Thẩm Như Ý một cái.
Con tiện nhân Thẩm Như Ý này, hôm nay đánh mặt cô ta gần sưng nát, mối thù này ả ghi nhớ.
Nhưng so với Thẩm Như Ý, bây giờ ả có chuyện quan trọng hơn phải làm!
Tô Ngọc Trân đi theo Sở Tranh Vanh ra khỏi sân nhà Thẩm Như Ý, ấp a ấp úng nói với bóng lưng Sở Tranh Vanh: “Đồng chí Sở, mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Tôi cảm thấy chúng ta không quá hợp nhau… Anh đối với tôi…”
Tô Ngọc Trân còn chưa nói hết câu, Sở Tranh Vanh phía trước đã dứt khoát đáp: “Ngày mai tôi sẽ tìm lãnh đạo hủy đơn xin kết hôn.”
Tô Ngọc Trân sững ra một lúc.
Cô ta không khỏi khó tin: mình còn chưa nói hết câu mà Sở Tranh Vanh đã đồng ý ngay sao?
Cô ta vốn còn muốn đẩy trách nhiệm hủy hôn sang cho Sở Tranh Vanh, không ngờ Sở Tranh Vanh hoàn toàn không cho cô ta cơ hội ấy.
Đến khi hoàn hồn, cô ta nghe Sở Tranh Vanh nói: “Đồng chí Tô, phía trước chính là ký túc xá của cô rồi, trong khu tập thể không có nguy hiểm gì, tôi không tiễn cô nữa.”
Sở Tranh Vanh nói xong, xoay người rời đi.
Đến một ánh mắt anh cũng không dành cho Tô Ngọc Trân.
Tô Ngọc Trân nhìn bóng lưng anh, nghiến răng đầy căm tức.
Thôi bỏ đi, dù sao người đàn ông này cũng sắp c.h.ế.t, người c.h.ế.t thì chẳng còn giá trị lợi dụng.
Cũng không cần lãng phí tình cảm trên người anh ta nữa.
“Thẩm Như Ý, cô có ý gì?”
Trần Kiến Quốc thất thần nhìn theo bóng Sở Tranh Vanh và Tô Ngọc Trân khuất đi, rồi quay đầu tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Như Ý, chất vấn: “Cô bị thương không biết đến bệnh viện, cô gọi Sở Tranh Vanh về nhà làm gì? Anh ta là bác sĩ sao?”
Thẩm Như Ý cười lạnh một tiếng: “Vậy dăm ba bữa anh lại gọi Tô Ngọc Trân về làm gì? Cô ta là Bồ Tát sống sao? Có thể giải quyết mọi vấn đề trong nhà anh à?”
Trần Kiến Quốc bị Thẩm Như Ý chặn họng không nói được lời nào, khí thế hung hăng xẹp đi rất nhiều, nhíu mày, không vui nói: “Tôi coi Ngọc Trân như em gái, cô ấy một thân một mình trong quân đội, nơi đây lại chẳng quen ai. Tôi chăm sóc cô ấy nhiều hơn một chút thì có vấn đề gì? Thẩm Như Ý, cô đừng hẹp hòi, vô cớ gây chuyện như vậy!”
Thẩm Như Ý cười nhạt nhìn hắn: “Coi như em gái, em gái ruột hay em gái tình nhân?”
Trần Kiến Quốc: “Cô nhất định phải nói những lời khó nghe như vậy sao?”
“Trần Kiến Quốc, không muốn người khác nói khó nghe, thì đừng làm chuyện khó coi như vậy.”
Thẩm Như Ý không muốn đôi co với hắn nữa: “Ngày mai nhớ nộp đơn xin ly hôn, nếu không, tôi không ngại về nhà mẹ đẻ mời anh cả tôi đến, rồi mời cả lãnh đạo quân đội đến, mổ xẻ cuộc hôn nhân này ra rồi nói cho họ nghe từng chuyện một.”
Nói xong, Thẩm Như Ý đóng sầm cửa.
Trần Kiến Quốc theo bản năng định bước vào, lại chậm một bước, cánh cửa đập mạnh vào mặt hắn.
Đập đến mức hắn rên lên một tiếng.
“Ba, ba không sao chứ?”
Trần Tử Ngọc hôm nay bị Thẩm Như Ý đánh cho sợ rồi, nãy giờ vẫn không dám nói chuyện.
Bây giờ Thẩm Như Ý vào cửa rồi, cậu mới dám tiến lên quan tâm ba mình.
Trần Kiến Quốc nhịn đau: “Không sao.”
Trần Tử Ngọc hậm hực giậm chân: “Ba, người đàn bà chanh chua này bây giờ ngay cả ba cũng dám đánh, ngày mai ba ly hôn với bà ta đi, con mới không cần bà ta làm mẹ, mất mặt c.h.ế.t đi được!”
Trần Kiến Quốc nhíu mày, trước đây lúc Tô Ngọc Trân ở đó, hắn tưởng Trần Tử Ngọc nói những lời này là để dỗ Tô Ngọc Trân vui vẻ, nên cũng không quản thằng bé.
Không ngờ bây giờ thằng bé vẫn nói như vậy.
Trần Kiến Quốc giơ tay “bốp” một cái tát vào mông Trần Tử Ngọc.
“Trần Tử Ngọc, con có biết thế nào là đạo hiếu không? Đó là mẹ con, ai dạy con nói như vậy?”
“Oa oa!”
Mông Trần Tử Ngọc vẫn còn sưng đỏ vì trận đòn của Thẩm Như Ý. Giờ lại bị Trần Kiến Quốc tát thêm một cái, thằng bé đau đến kêu la oai oái.
“Ba và dì Tô không phải đều nói như vậy sao? Mọi người đều có thể nói, dựa vào đâu mà con không thể nói!” Trần Tử Ngọc vừa khóc vừa gào lên.
Bàn tay đang giơ lên của Trần Kiến Quốc khựng lại.
Bình thường hắn và Tô Ngọc Trân nói Thẩm Như Ý như vậy sao?
Hắn tự biết đuối lý, nghiêm túc giáo dục Trần Tử Ngọc: “Trần Tử Ngọc, đó là mẹ con. Dù người khác có chê bai mẹ con thế nào, riêng con thì không được. Sau này không được nói xấu mẹ nữa, biết chưa?”
Trần Tử Ngọc hôm nay bị đánh cho sợ rồi, ánh mắt lóe lên, nhỏ giọng nói: “Biết rồi ạ.”
Trần Kiến Quốc nói: “Ba nói muốn ly hôn với mẹ con lúc nào? Sau này không được nhắc lại những lời này nữa!”
“Ồ.” Trần Tử Ngọc vẻ mặt thất vọng đáp một tiếng, “Ba, vậy tối nay con ngủ ở đâu?”
Trần Kiến Quốc quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của Thẩm Như Ý.
“Tối nay con ngủ với ba.”
Những năm nay, hắn và Thẩm Như Ý luôn ngủ riêng phòng, cũng chưa từng có quan hệ vợ chồng.
Nghĩ kỹ lại, có lẽ Thẩm Như Ý thật sự đã chịu nhiều tủi thân nên hôm nay mới làm ầm đến vậy.
Hay là ngày mai hắn dọn về chung phòng với cô, rồi dỗ dành cô thật tốt.
Đóng cửa phòng lại, Thẩm Như Ý bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Bộ đồ gỗ “ba mươi sáu chân” cùng chiếc máy khâu thuộc của hồi môn bây giờ không mang đi được, nhưng những món nhẹ, dễ mang, cô có thể mang về trước.
Còn những thứ khác, đợi làm xong thủ tục ly hôn rồi gọi xe đến chở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

