Trần Kiến Quốc cũng không ngờ Thẩm Như Ý lại đánh con. Đến khi hoàn hồn, hắn vội bước lên định giằng Trần Tử Ngọc lại.
Thẩm Như Ý lập tức chĩa cây chổi trong tay về phía Trần Kiến Quốc: “Trần Kiến Quốc, hôm nay anh mà dám động vào tôi một cái, ngày mai tôi sẽ đến đơn vị tìm chính ủy của anh khóc cho ra lẽ! Tôi sẽ để cả quân khu biết anh đối xử với em gái của ân nhân cứu mạng, với người vợ kết tóc của mình thế nào!”
Trần Kiến Quốc cắn chặt răng không dám tiến lên nữa, nhưng lại hung hăng nói: “Thẩm Như Ý, cô còn muốn sống yên ổn nữa không?”
Thẩm Như Ý cười lạnh nhìn hắn: “Không muốn sống tiếp với anh nữa. Chẳng phải anh nói ngày mai sẽ làm báo cáo xin ly hôn sao? Tôi chờ! Ai không làm, kẻ đó mẹ nó là đồ rùa rụt cổ!”
Nói xong, cô ném Trần Tử Ngọc đang kêu la oai oái sang một bên, đi thẳng một mạch.
Tô Ngọc Trân nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt khẽ đổi. Cô ta xót xa ôm chầm lấy Trần Tử Ngọc rồi khóc nức nở: “Anh Kiến Quốc, chị Như Ý bị sao vậy? Tử Ngọc còn nhỏ như thế, sao chị ấy có thể nhẫn tâm ra tay nặng như vậy chứ? Hu hu…”
Trần Tử Ngọc vừa khóc vừa gào lên: “Ba, ba ly hôn với người đàn bà xấu xa đó đi, con không cần bà ta làm mẹ con…”
Trần Kiến Quốc nhíu chặt mày.
Trần Kiến Quốc không có tình cảm với Thẩm Như Ý, nhưng hắn không thể ly hôn với cô.
Anh cả cô là Thẩm Quốc Khánh từng cứu mạng hắn trên chiến trường, hắn cưới cô là yêu cầu duy nhất mà Thẩm Quốc Khánh đưa ra cho hắn.
Hiện giờ đang là thời điểm then chốt cho việc đề bạt của hắn.
Nếu lúc này ly hôn với Thẩm Như Ý, chuyện được đề bạt của hắn cũng coi như hết hy vọng.
Tô Ngọc Trân dù sao cũng không phải đứa trẻ năm tuổi như Trần Tử Ngọc. Chỉ nhìn sắc mặt Trần Kiến Quốc, cô ta đã hiểu hắn đang lo ngại điều gì.
Cô ta lau nước mắt, dịu dàng nói: “Anh Kiến Quốc, hôm nay có lẽ chị Như Ý tức quá nên mới nói lời giận dỗi đòi ly hôn. Tử Ngọc cứ để em chăm, anh mau đi dỗ chị ấy đi!”
Trần Kiến Quốc nhíu mày.
Hắn cũng không tin Thẩm Như Ý sẽ nỡ ly hôn với hắn.
Mặc dù ban đầu là Thẩm Quốc Khánh cậy ơn đòi báo đáp ép hắn cưới cô, nhưng đó cũng là vì Thẩm Như Ý yêu hắn say đắm.
“Kệ cô ấy đi, anh bôi thuốc cho em và Tử Ngọc trước đã.” Trần Kiến Quốc định thần lại nói.
Lúc hắn bôi thuốc cho Tô Ngọc Trân, còn xót xa an ủi cô ta: “Ngọc Trân, em yên tâm, chuyện hôm nay anh sẽ không bỏ qua như vậy đâu, anh nhất định sẽ bắt Thẩm Như Ý xin lỗi em, trả lại công bằng cho em.”
Tô Ngọc Trân vẻ mặt đầy hạnh phúc: “Anh Kiến Quốc, cảm ơn anh. Trên thế giới này, chỉ có anh là đối xử tốt với em nhất.”
Bên kia, Thẩm Như Ý vừa bước ra khỏi ký túc xá của Tô Ngọc Trân chưa được mấy bước, một bóng người cao lớn đã chắn trước mặt cô: “Trán em bị sao vậy?”
Giọng nam trầm thấp, cuốn hút vang lên trên đầu cô.
Thẩm Như Ý kinh ngạc ngẩng đầu nhìn đối phương, Sở Tranh Vanh!
Người này là đối tượng kết hôn của Tô Ngọc Trân. Kiếp trước, cô nghe nói ngay ngày cưới anh đã đi làm nhiệm vụ, rồi sau đó không bao giờ trở về.
Thẩm Như Ý đưa tay lên sờ vết máu sắp khô trên trán mình: “Không sao đâu.”
“Phó đoàn trưởng Sở, bây giờ anh định đi tìm đồng chí Tô sao?”
Sở Tranh Vanh gật đầu.
Thẩm Như Ý mím môi, hơi do dự một chút rồi ngước mắt nhìn Sở Tranh Vanh: “Phó đoàn trưởng Sở, anh có thể hủy hôn với đồng chí Tô được không? Cô ấy không phải người phù hợp với anh!”
“Hửm?” Sở Tranh Vanh khó hiểu nhìn cô. “Anh nhớ trước đây em luôn nói cô ấy rất tốt, còn ra sức vun vào cho hai người mà.”
Thẩm Như Ý cắn răng, cũng không giấu giếm nữa, nói thẳng: “Phó đoàn trưởng Sở, xin lỗi anh. Tôi vun vào cho anh và cô ấy là vì có tư tâm riêng…”
Cô nói thẳng cho Sở Tranh Vanh biết vì sao mình luôn muốn Tô Ngọc Trân kết hôn.
Sau đó xấu hổ cúi gầm mặt xuống.
Cô tưởng Sở Tranh Vanh sẽ tức giận, thậm chí sẽ mắng cô.
Không ngờ Sở Tranh Vanh lại khẽ cười một tiếng, nói: “Được, anh sẽ hủy hôn với cô ấy.”
Thẩm Như Ý ngẩng đầu, khó tin nhìn đôi mắt sâu thẳm, sắc bén của người đàn ông.
“Đi thôi, anh đưa em đến bệnh viện băng bó trước.”
Thẩm Như Ý còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã xoay người đi về phía bệnh viện, ra hiệu cô theo sau.
Cô vội vàng chạy chậm theo vài bước: “Anh Sở, không cần đâu. Anh quên rồi sao? Từ nhỏ em đã học y với ông nội, chút vết thương này em tự băng bó được.”
Khóe môi Sở Tranh Vanh lại cong lên, ý cười càng rõ hơn: “Không gọi anh là phó đoàn trưởng Sở nữa à?”
Về đến nhà, Thẩm Như Ý liền tìm hộp thuốc ra.
Sau khi gả cho Trần Kiến Quốc, mỗi ngày cô đều bận rộn chuyện bếp núc, còn phải chăm sóc Trần Tử Ngọc, y thuật đã bị cô bỏ bê từ lâu.
Trong hộp thuốc, ngoài một bộ kim bạc ông nội truyền lại, chỉ còn dung dịch povidone-iodine, băng gạc và vài thứ lặt vặt.
Bởi vì Trần Kiến Quốc huấn luyện khó tránh khỏi bị thương, những thứ này đều là chuẩn bị cho hắn.
Cô soi gương, rửa sạch vết thương trước, sau đó dùng povidone-iodine sát trùng rồi quấn gạc băng lại.
Nhưng không hiểu sao hôm nay, nút băng gạc mà trước đây nhắm mắt cô cũng thắt được thành nơ, giờ lại làm thế nào cũng không đẹp.
Sở Tranh Vanh nhìn không nổi nữa, đi đến sau lưng cô nói: “Để anh làm cho.”
Thẩm Như Ý hơi ngượng: “Lâu quá không làm nên tay hơi vụng. Phiền anh nhé, anh Sở.”
Cô nhìn trong gương, những ngón tay của Sở Tranh Vanh thoăn thoắt trên đầu cô.
Chẳng mấy chốc, dải băng gạc màu trắng đã được thắt thành một chiếc nơ bướm tinh xảo xinh đẹp.
Còn đẹp hơn cả bình thường cô tự thắt.
Cô vừa ngạc nhiên vừa vui: “Anh Sở, không ngờ anh băng bó khéo thật đấy.”
“Ừm, đã từng luyện riêng, nên cũng tạm được.” Sở Tranh Vanh thản nhiên nói.
“Các người đang làm cái gì vậy?”
Sở Tranh Vanh vừa dứt lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng quát giận dữ!
Thẩm Như Ý quay đầu lại, chỉ thấy Trần Kiến Quốc bế Trần Tử Ngọc đứng ở cửa, còn Tô Ngọc Trân đứng bên cạnh hai cha con, với vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô và Sở Tranh Vanh.
“Chị Như Ý, dù chị có giận em và anh Kiến Quốc thì cũng không thể làm chuyện như vậy chứ! Đồng chí Sở là vị hôn phu của em mà!”
Nước mắt Tô Ngọc Trân lăn dài trên má, làm ra vẻ đau khổ đến muốn c.h.ế.t: “Hai người như vậy, em và đồng chí Sở còn kết hôn thế nào được nữa?”
Trong mắt Trần Kiến Quốc thoáng hiện vẻ tính toán.
Nếu có thể chứng minh Thẩm Như Ý và Sở Tranh Vanh có quan hệ bất chính, hắn ly hôn với Thẩm Như Ý không những không bị chỉ trích mà còn có thể kéo Sở Tranh Vanh khỏi vị trí hiện tại, khiến ghế phó đoàn trưởng khuyết ra.
Đến lúc đó, cơ hội được đề bạt của hắn sẽ càng lớn.
Trần Kiến Quốc trầm mặt mở miệng nói: “Phó đoàn trưởng Sở, tôi luôn rất kính trọng anh tuổi trẻ tài cao, nhưng tôi không ngờ, anh lại nhân lúc tôi không có nhà, cùng vợ tôi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

