"Thanh niên trí thức Bạch, tôi nghe nói cô về rồi, Cố Phương Thịnh đâu?" Ngũ Trường Luyện thở hồng hộc xách mấy kiện hành lý đi tới.
Con của ai?
"A, vậy tôi vội vàng chạy tới vẫn không kịp, đây là hành lý của cô, còn có hành lý của Cố Niệm Dương tôi giao cho cô, đến lúc đó cô mang cho bọn họ."
Bạch Ngọc Hoa nhìn một cái, đúng là hành lý của mình thật, bao nhiêu ngày nay đều quên mất, trước đó nghe nói đã được xe đón thanh niên trí thức mang về rồi.
Mình mất tích, không thể nào cứ bắt bao nhiêu thanh niên trí thức đợi mình ở ga tàu hỏa mãi được, tìm kiếm không có kết quả, chỉ đành đưa các thanh niên trí thức về trước.
"Vâng, cứ giao cho tôi là được, đến lúc đó tôi sẽ mang qua cho Niệm Dương, còn nữa Đại đội trưởng Ngũ thực sự xin lỗi anh! Nhiệm vụ anh giao cho tôi tôi chưa hoàn thành, ngược lại còn gây thêm rắc rối cho tổ chức!"
Mã Hồng Mai nghe đến đây, hai mắt sáng rực lên, nhiệm vụ của Bạch Ngọc Hoa này làm hỏng rồi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)