Sáng hôm sau, Hạ Ninh An bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Đầu óc nặng nề, côxoa thái dương đau nhức, còn gõ nhẹ vào nơi đang giật từng cơn nhưng vẫn thấy khó chịu.
Cũng không có gì lạ.
Trước kia thời gian sinh hoạt của cô luôn rất chuẩn, gần như một đồng hồ sinh học dưỡng sinh: mười giờ tối ngủ, sáu giờ sáng thức dậy chạy bộ tập thể dục.
Không nói tới thói quen của cơ thể Hạ Ninh An cũ, từ khi linh hồn cô vào cơ thể này, ở bệnh viện ngày nào cũng nằm nghỉ hoặc ngủ, về nhà cũng chưa từng thức khuya.
Tối qua là lần đầu ngủ muộn, hơn nữa muộn đến tận hai giờ, sáng dậy khó chịu là bình thường.
Hạ Ninh An nhìn gương mặt mình trong chiếc gương tròn hai tệ, không khỏi nhăn mặt.
Thiếu ngủ nghiêm trọng.
Ra ban công rửa mặt đánh răng xong, cô mới phát hiện Hạ Tú Lan, người đáng lẽ đang ở nhà khâu hoa nhựa, lại không có mặt.
Cô vào phòng mẹ xem, quả nhiên không thấy.
Sớm như vậy, bà đi đâu?
Làm xong, cô đóng hộp sủi cảo, đeo cặp, cầm chìa khóa, giấu chìa dưới viên gạch cạnh cửa rồi đi học.
Tới lớp, mới có một phần học sinh tới.
Phần lớn chẳng thèm nhìn cô. Có người nhìn thấy còn lập tức quay đi với vẻ khinh thường.
Hạ Ninh An thở dài trong lòng, hơi thất vọng.
Bây giờ cô đã sạch sẽ hơn, vậy mà vẫn không ai muốn kết bạn sao?
Cô biết thật ra còn rất nhiều nguyên nhân khác.
Cầm hộp sủi cảo tới chỗ ngồi, Hạ Ninh An đặt cặp xuống, lấy sách ra.
Không lâu sau, học sinhlần lượt tới lớp. Lục Minh Triệt cũng vừa nói vừa cười cùng mấy nam sinh đi vào.
Khi cậu về chỗ, Hạ Ninh An đưa hộp sủi cảo hấp tới:
"Đây, món cậu muốn."
Phó Dương nhướng mày:
"Hạ Ninh An, đã muốn cảm ơn A Triệt cứu mẹ cô, muốn thể hiện thành ý thì cô tự đút cho cậu ấy ăn đi?"
Hạ Ninh An sững, nhìn Lục Minh Triệt.
Thấy cậu ta không phản đối cũng không nói gì, cô cau mày:
"Cậu thật sự muốn tôi đút?"
Đúng là một đứa trẻ chưa lớn.
Lục Minh Triệt nhướng mày, nhún vai:
"Nếu cô có thành ý."
Hạ Ninh An lấy đôi đũa dùng một lần trong túi, mở hộp.
Hơi nóng và mùi thơm lập tức tỏa ra.
Mùi sủi cảo hấp khác món áp chảo. Hơi nước mang theo vị mặn thơm đậm hơn.
Mấy nam sinh phía sau Lục Minh Triệt đồng loạt nuốt nước bọt.
Ngay cả Hạ Ninh An cũng không khỏi nuốt một cái.
Thơm thật.
Côgắp một chiếc sủi cảo, một tay cầm đũa, tay kia đỡ hộp phía dưới vì sợ rơi.
Lục Minh Triệt nhìn dáng vẻ cẩn thận của cô, trong lòng bỗng thấy buồn cười.
Cậu há miệng, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ăn chiếc sủi cảo.
Vị mặn thơm nhè nhẹ tràn trong miệng, phần thịt nạc đầy đặn vô cùng ngon.
Phó Dương vốn chỉ đùa, không ngờ Hạ Ninh An thật sự đút, Lục Minh Triệt cũng thật sự ăn.
Cậu ta bị dọa không nhẹ.
Thật ra đâu chỉ Phó Dương.
Cả lớp đều kinh ngạc.
Không, phải nói là kinh hãi.
Ai không biết Hạ Ninh An vào viện thế nào?
Lục Minh Triệt không chịu ngồi cùng Tô Mạn Nhi, lại chủ động tới ngồi cạnh Hạ Ninh An. Tô Mạn Nhi khôngdám chọc Lục Minh Triệt nên trút hết bất mãn lên Hạ Ninh An.
Nếu để Tô Mạn Nhi thấy cảnh hai người đút ăn như thế này, ai biết lại xảy ra màn bạo lực gì?
Đúng lúc đó, Tô Mạn Nhi đứng ở cửa.
Nhìn Hạ Ninh An đút sủi cảo cho Lục Minh Triệt, cô ta tức đến muốn nổ phổi, lồng ngực phập phồng cũng khôngép được lửa.
Mấy nam sinh sau Lục Minh Triệt thấy cậu ăn liền mấy chiếc mà vẫn không chán, còn có vẻ hưởng thụ, trong lòng bắt đầunghi ngờ món này thật sự ngon đến vậy sao?
Phó Dương không nhịn đượcvươn tay lấy thẳng một chiếc trong hộp bỏ vào miệng.
Chỉ cắn một miếng, cậu ta lập tức có cảm giác muốn nuốt cả lưỡi.
Kích động, Phó Dươnggiật luôn hộp khỏi tay Hạ Ninh An, cười với Lục Minh Triệt:
"A Triệt, cậu ăn mấy cái rồi, phần còn lại cho tôi."
Thật sự... ngon tới vậy?
Chu Tử Phong và Trình Hạo Nhiên nhìn nhau, đều thấy nghi hoặc.
Phó Dương tuy ăn mặckhoa trương nhưng bình thường rất chú ý hình tượng. Suốt ba năm quen nhau, họ chưa từngthấy cậu ta dùng tay bốc đồ ăn như vậy.
Thấy Lục Minh Triệt gật, Hạ Ninh An đưa đũa cho Phó Dương:
"Đảo đầu đũa lại vẫn dùng được."
Dùng tay bốc đồ ăn trước cả lớp thật sự quá ảnh hưởng hình tượng.
"Ăn ăn ăn, có gì ngon chứ!"
Tô Mạn Nhilao tới, hất mạnh hộp trong tay Phó Dương.
Mấy chiếc sủi cảo còn lại lập tức rơi xuống đất.
Phó Dương nhìn đồ ăn trên sàn, nổi nóng:
"Tô Mạn Nhi, côý gì? Tôi ăn gì tới lượt cô quản à?"
Tô Mạn Nhi chua ngoa:
"Nhìn cậu đi. Đúng là gần mực thì đen. Ở cùng người bẩn như Hạ Ninh An, cậu cũng thành thô lỗ, nhìn đã ghê."
Phó Dương tức hẳn:
"Nói lại lần nữa xem? Tô Mạn Nhi, cô thử nói lại lần nữa!"
Tô Mạn Nhiưỡn ngực:
"Tôi nói cậu thô tục đấy, còn không nhận? Nhìn bộ dạng đi, ghê chết. Sao, cậu còn muốn đánh con gái?"
"Tôi đánh thì sao?"
Phó Dương bước lên, tung mộtcú đấm.
"Á! Cậu dám đánh tôi!"
Hôm qua mấy cô bạn bị Hạ Ninh An đánh khôngđánh trả đã đủấm ức, hôm nay cô ta còn bị Phó Dươngđánh.
Tô Mạn Nhithét lên rồilao tới.
Nhưng lầnlao này lại cào trúng cổ Hạ Ninh An đang đứng cạnh Phó Dương.
Sợi dây chuyền vàng trên cổ lập tức đứt, rơi xuống đất.
Hạ Ninh Ancau mày, lập tức ngồi xuống, căng thẳng nhặt con thỏ bằng ngọc bọc vàng.
Lục Minh Triệt cau mày, quát lớn:
"Đủ rồi! Không muốn chết thì về chỗ hết!"
"Mẹ kiếp, nếu không nể A Triệt, ông đây đánh chết cô rồi!"
Phó Dương đẩy Tô Mạn Nhi như đẩy một người đàn bàđiên, rồi lùi ra.
Tô Mạn Nhi nhìn Lục Minh Triệt, giậm chân, khôngcam lòng che mặt về chỗ.
Dưới ánh mắt Lục Minh Triệt, những người đi cùng cũnglần lượt quay về chỗ.
Hạ Ninh An vẫn ngồi dưới đất, nhìn sợi dây chuyền mảnh đã đứt.
Đứt rồi sao?
Kiểu dây cũ này... phải đi đâu mới sửa được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



