Bảy giờ tối, Tần Mặc Dương đẩy cửa bước vào. Trong nhà tối om. Anh bật đèn, sau một tiếng điện rè rè, giọng nói dịu dàng của Hạ Ninh An vang lên:
"Anh về rồi à."
Anh quay đầu. Hạ Ninh An đang ngồi trên chiếc sofa hướng ra cửa kính sát đất, chỉ lộ nửa đầu sau lưng ghế. Mái tóc vừa gội dưới ánh đèn trông càng mềm mại.
Tần Mặc Dương cười, bước nhanh tới rồi cố chen vào chiếc sofa đơn. Nửa người Hạ Ninh An bị anh ép đến gần như lơ lửng bên ngoài. Anh vòng cánh tay dài ôm cô vào lòng, thoải mái thở ra một hơi.
"Anh lại uống rượu rồi."
Hạ Ninh An tựa vào ngực anh, bình thản nói:
"Dạ dày anh không tốt, sau này uống ít thôi."
"Dự báo thời tiết nói ngày mai sẽ mưa. Sáng dậy nhớ mặc thêm áo, ra ngoài nhớ mang ô. Tuy anh lái xe tới công ty nhưng từ bãi đỗ xe đến phòng làm việc vẫn còn một đoạn. Quần áo của anh em giặt hết rồi. Áo sơ mi đã là phẳng để ở ngăn thứ ba bên trái, quần dài ở ngăn thứ tư, đồ lót ở ngăn thứ năm, áo khoác ở tủ bên phải. Trong tủ lạnh có đồ em nấu sẵn, đủ ăn khoảng một tuần, hâm bằng lò vi sóng là được. Có vài món em đã sơ chế và nêm gia vị, anh chỉ cần cho vào chảo xào chín. Em nhắc lại lần nữa, dạ dày anh không tốt, đừng để bụng đói."
Tần Mặc Dương càng nghe càng thấy không ổn. Hạ Ninh An vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy rõ biểu cảm.
"Này, này... em không định thật sự đi dự hội thảo gì đó ở Đức đấy chứ?"
Hạ Ninh An lắc đầu, quay lại. Gương mặt cô rất bình tĩnh, chỉ đôi mắt mang theo vẻ mệt mỏi sâu sắc.
"Em không đi Đức. Em muốn rời khỏi anh."
"Em... nói gì?"
"Em muốn rời khỏi anh."
"Hôm nay anh quên mang điện thoại..."
Cơ thể Tần Mặc Dương lập tức cứng đờ. Anh nhìn cô cứng nhắc, rồi từ từ buông tay, ngồi xuống chiếc sofa đối diện.
"Có một cô gái trẻ gọi đến. Em vô tình nghe máy..."
Hạ Ninh An đứng dậy, vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo, nhàn nhạt nhìn Tần Mặc Dương.
"Những gì cần biết, em đều biết rồi..."
Cổ tay cô bị kéo mạnh. Tần Mặc Dương vốn đang ngồi bỗng nửa quỳ trước mặt cô.
"Hạ Ninh An, nghe anh giải thích... Anh đã ba mươi tuổi rồi, còn em không muốn kết hôn... Anh... dạo trước huyết áp của mẹ anh lại tăng. Bác sĩ nói cứ tiếp tục thế này bà sẽ bị đột quỵ, anh không thể kích thích bà nữa... Người phụ nữ đó là do ba anh tìm... Anh... chỉ có một lần thôi. Hạ Ninh An, cho anh một cơ hội..."
Nói đến đây, Tần Mặc Dương đã đứng lên, từ phía sau ôm lấy cô.
Hạ Ninh An thở dài.
"Tần Mặc Dương, anh còn nhớ lúc em đồng ý ở bên anh, em đã nói gì không?"
Tần Mặc Dương chấn động, vô thức siết chặt hai tay, giống như thanh sắt khóa lấy thân hình gầy yếu trong lòng. Rõ ràng đã chắc chắn cô không thể thoát, nhưng trong lòng anh vẫn hoảng loạn dữ dội, cổ họng khô khốc đau rát, không nói nổi thành lời.
Anh nhớ. Sao anh có thể không nhớ?
"Anh muốn ở bên em, được. Nhưng Tần Mặc Dương, anh phải hứa với em, vĩnh viễn đừng phản bội em. Nếu một ngày anh muốn ở bên một cô gái khác, xin hãy nhớ nói với em trước."
Khi ấy anh trả lời thế nào?
Anh đã nói:
"Đời này, anh chỉ yêu một mình em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
