Nói xong, bà ta cũng không chờ heo con trả lời, lập tức đi vào bếp bưng thau thức ăn ra. Tru Thiên Nhi nhìn thau thức ăn với vẻ chê bai, rồi nhanh chóng nhảy khỏi bàn ăn, chạy vào bếp, ngậm cái đĩa mang ra.
Cô kêu lên mấy tiếng, biểu thị mình muốn ăn bằng đĩa.
Má Ngô lúc này dường như hiểu ra điều gì đó, không chắc chắn hỏi: "Mày không thích ăn bằng thau?"
"Éc!" Đúng vậy!
Tru Thiên Nhi vừa nói vừa gật đầu.
Má Ngô nhíu mày, bưng thức ăn vào lại bếp, một lát sau mới bưng hai đĩa thức ăn ra, đặt trước mặt heo con, giọng đầy bất đắc dĩ: "Ăn đi, giờ thú cưng đều là tổ tông, đứa nào cũng kiêu kỳ."
"Grừ grừ!" Bà đang ghen tị vì thú cưng được người ta chăm phải không, hề hề, tôi kiêu kỳ thì sao nào!
Lúc này, đội thi công sửa phòng đã làm việc suốt buổi sáng, và xe giao hàng cũng đến kịp lúc, từng nhóm người đi ra đi vào ngoài phòng ăn, Tru Thiên Nhi tò mò muốn đi xem, nhưng lại không nỡ rời xa chỗ thức ăn trước mặt.
Cô do dự một lát, rồi nuốt gọn chỗ thức ăn.
Đây là một trong những kỹ năng bẩm sinh của Thôn Thiên, bất cứ thứ gì, chỉ cần cô muốn, đều có thể nuốt trọn.
"Ôi trời, sao mày lại ăn hết trong một miếng chứ, mau mau nhả ra, kẻo bị nghẹn đấy!" Má Ngô hoảng sợ, lập tức ngăn lại, nhưng Tru Thiên Nhi chỉ để lại cho bà ta một bóng lưng yểu điệu, rồi chạy biến đi như cơn gió.
Trong căn phòng bên cạnh phòng ngủ của Vũ Văn Thiên Thụy, Chân Thành đang bàn bạc với nhà thiết kế về việc trang trí. Ban đầu, hắn ta định để nhà thiết kế tự quyết định, nhưng sau khi mua nhiều đồ như vậy, đành phải để nhà thiết kế xem xét cách sắp xếp.
Nhà thiết kế nhìn đống đồ trước mặt, cũng cảm thấy rất khó xử.
"Phòng chỉ có vậy, sao có thể chứa hết từng này đồ, anh đùa đấy à?"
Nhà thiết kế phản đối, anh ta là nhà thiết kế chứ không phải chuyên gia sắp xếp, cũng không phải là phù thủy, phòng có diện tích nhất định, dù anh ta có giỏi đến đâu cũng không thể nhồi nhét hết từng này đồ vào được.
"Khụ, cố gắng hết sức đi, anh xem mà sắp xếp. Tôi còn có việc, phải đi trước." Chân Thành cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng đồ này đều là để cho thú cưng dùng, không để trong phòng thú cưng thì để đâu?
Chân Thành lẻn đi, còn Tru Thiên Nhi lại tới, và vừa khéo nghe được cuộc đối thoại này. Đôi mắt nhỏ lập tức xoay chuyển linh hoạt, rồi nhân lúc không ai để ý, cô nhanh chóng chuyển vài chiếc hộp lớn vào yêu phủ của mình.
“Grừ grừ!” Hahaha, người bao nuôi đẹp trai đã về rồi! Người ta chỉ đang chơi thôi mà, sao anh lại hẹp hòi thế?
Tru Thiên Nhi không sợ lời đe dọa của Vũ Văn Thiên Thụy, vừa nói vừa phấn khích chạy về phía anh, nhìn hướng chạy của cô, có vẻ như muốn lao vào lòng của đối phương.
Vũ Văn Thiên Thụy còn chưa kịp chuẩn bị thì đã bị một cục thịt nặng đè lên ngực, một hồi lâu sau, anh mới thở phào một hơi, nhưng mặt đã trở nên đen kịt, vô cùng khó coi.
"Tao nghĩ, hay là tao đem mày đi hầm thịt ăn thôi." Vũ Văn Thiên Thụy nói với giọng lạnh lùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



