Nghe vậy, Lăng Phong Tẫn nhếch môi, lộ ra nụ cười như có như không. Hắn ngồi trên ghế, tư thế ngạo nghễ, khí thế so với vị Thái tử đang là người kế vị còn áp đảo hơn vài phần.
Trước mặt hắn, Việt thái tử chẳng khác nào một đứa trẻ yếu ớt, không chịu nổi một đòn.
"Ai dám bắt bản vương nhận tội?"
Trong chốc lát, Việt thái tử cứng họng không nói được gì.
Hiện giờ phụ hoàng bệnh nặng, nằm liệt trên giường không thể xử lý triều chính. Đại quyền trong triều đều do Lăng Phong Tẫn một tay nắm giữ.
Tấu chương dâng lên mỗi ngày cũng đều phải qua tay hắn phê duyệt.
Bây giờ, Lăng Phong Tẫn chính là Nhiếp Chính Vương danh chính ngôn thuận của Bắc Lăng Quốc...
Việt thái tử nghiến răng: "Hoàng thúc, tạm không nhắc đến chuyện khác, riêng chuyện ngài cướp đoạt cháu dâu thì không sợ thiên hạ chê cười sao?"
Lăng Phong Tẫn khẽ nhếch môi: "Ai dám chê cười bản vương, bản vương sẽ khiến kẻ đó cả đời không thể cười nổi."
Việt thái tử: "..."
Đột nhiên, Lăng Phong Tẫn vươn tay kéo An Vân Tịch vào lòng, để nàng ngồi lên đùi mình.
An Vân Tịch hơi giật mình, quay đầu liếc nhìn Lăng Phong Tẫn một cái, nhưng lại không phản kháng quá nhiều.
Xem như đang thực hiện lời nàng nói trước đó... nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Việt thái tử nhìn thấy cảnh này, bàn tay siết chặt bên người, xung quanh còn có không ít hạ nhân và thị vệ đang đứng đó, nhìn thấy tất cả. Gã chỉ cảm thấy Lăng Phong Tẫn đang công khai giẫm lên đầu gã, tát vào mặt gã giữa thanh thiên bạch nhật.
Vị hôn thê của mình bị kẻ khác chiếm đoạt trắng trợn như vậy mà không làm gì được, nếu để tin này truyền ra ngoài, thể nào cũng có kẻ nói gã là đồ vô dụng, không xứng làm Thái tử Bắc Lăng Quốc.
Việt thái tử hít sâu một hơi.
"Nếu An Quốc hầu biết cháu gái của mình bị hoàng thúc ngài làm nhục đến mức này, chắc chắn sẽ liều mạng với ngài. Ngài cũng không muốn rước lấy một rắc rối lớn như vậy chứ? Xin hoàng thúc hãy thả Thái tử phi của ta đi!"
Điều quan trọng nhất là... ông cực kỳ bao che cho người nhà, xem An Vân Tịch... đứa cháu gái ruột duy nhất... như tròng mắt mà nâng niu.
Dù sao thì Hầu phủ nhiều đời nam thịnh nữ suy, đời trước chỉ có mỗi mẫu thân An Vân Tịch là con gái, đời này nàng có không ít biểu ca biểu đệ, nhưng lại chẳng có lấy một người biểu tỷ hay biểu muội nào...
Cho nên ở Hầu phủ, An Vân Tịch là bảo bối được cưng chiều trong lòng bàn tay mà lớn lên.
Có cả Tướng quân phủ và Hầu phủ làm chỗ dựa, An Vân Tịch chính là một trong những thiên kim quý nữ có gia thế mạnh nhất kinh thành. Từ nhỏ đến lớn không ai dám chọc vào nàng, cũng không ai dám ức hiếp nàng. Ngay cả công chúa, quận chúa trong hoàng thất cũng phải nể mặt nàng đôi phần, huống chi nàng còn là Thái tử phi đã được chỉ hôn từ sớm.
Vậy mà Việt thái tử lại xem nàng là quân cờ để đối phó với Nhiếp Chính Vương, xem đại cữu nàng là một con dao tiện tay để sử dụng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)