Chưa đợi Lăng Phong Tẫn mở miệng, An Vân Tịch đã mất kiên nhẫn lên tiếng trước: "Những lời ta nói, chẳng lẽ Thái tử điện hạ nghe không hiểu sao? Là ta tự nguyện gả cho Vương gia, ngài lôi cữu cữu ta ra làm gì?"
An Vân Tịch đối đáp với Việt thái tử bằng giọng điệu lạnh lùng.
Thế nhưng Việt thái tử chỉ nhíu mày một cái, hoàn toàn không để lời nàng nói vào lòng.
Bởi trong mắt gã, An Vân Tịch luôn một lòng muốn gả cho gã làm vợ, vì để xứng với danh vị Thái tử phi, mấy năm qua nàng đã ra sức học tập lễ nghi hoàng thất, cầm kỳ thư họa.
Rõ ràng là không thích học mấy thứ ấy, vậy mà vẫn ép bản thân học đến tận cùng...
Dù lúc nhỏ có hơi bướng bỉnh, nhưng bây giờ An Vân Tịch đã khác xưa rất nhiều, gã tạm xem như hài lòng.
"Hoàng thúc, vừa biết Vân Tịch ở chỗ ngài, ta đã cho người báo tin cho Hầu phủ và nhà họ An rồi, bọn họ chắc sắp tới nơi."
Bàn tay Lăng Phong Tẫn đang nắm cổ tay An Vân Tịch khẽ siết chặt thêm một chút.
Dù lời nàng vừa nói khiến hắn bất ngờ, nhưng hắn tuyệt đối không thể lơi là cảnh giác.
Người đã rơi vào tay hắn, thì đừng mong thoát đi. Dù có là trời sập xuống, hắn cũng không giao nàng ra ngoài.
"Tịch Nhi, nàng quay về phòng trước đi."
Dù tiếp theo có bao nhiêu người đến, hắn đều tự mình ứng phó.
An Vân Tịch hơi ngẩn ra, trong lòng cũng có chút lo lắng. Đại cữu nàng tính tình rất nóng nảy, mà Lăng Phong Tẫn lại chẳng phải người thích giải thích, hai người này mà chạm mặt, chắc chắn sẽ đánh nhau...
Mà còn là kiểu đánh đến long trời lở đất.
Kiếp trước nàng cũng từng nghe nói, đại cữu không biết đã từng bị thương ở đâu, nằm liệt giường cả tháng...
"Vương gia, người của Hầu phủ đến rồi, mà đến rất đông!"
Dưới khóe mắt phải còn có một vết sẹo do đao để lại từ rất lâu, chỉ nhìn thôi đã thấy không dễ chọc vào.
"Mạt tướng tham kiến Thái tử điện hạ, Tẫn Vương gia."
An Quốc Hầu hành lễ trước, rồi đứng thẳng giữa đại sảnh, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía An Vân Tịch đang đứng không xa.
"Tịch Nhi, con không sao chứ?"
An Vân Tịch nhìn gương mặt cữu cữu, đôi mắt khẽ ửng đỏ. Kiếp trước, trước lúc nàng chết còn nghe tin đại cữu tử trận nơi sa trường, lúc đó nàng đã đau lòng đến chết lặng...
Nhà họ An là dòng dõi tướng quân, toàn bộ phủ An Quốc Hầu đều là võ tướng xuất thân.
Họ tộc gốc mang họ Đỗ, mẫu thân của An Vân Tịch tên là Đỗ Linh Lan, đại cữu tên Đỗ Bình Giang, mang ý nghĩa là bình định giang sơn.
Nàng vội vàng lắc đầu: "Cữu cữu, người đừng lo, Vân Tịch không sao."
Sắc mặt cữu cữu thoáng hiện lên vẻ tức giận, hai tay siết chặt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên đoạt cháu gái về.
Thái tử quay sang bước tới trước mặt ông, mở miệng nói: "An Quốc Hầu, Vân Tịch chịu ấm ức, chắc chắn là vì sợ người khó xử nên mới cố nhịn không nói. Hôm qua là đại hôn, nàng bị cướp đi ngay giữa tiệc cưới, hành động của Tẫn hoàng thúc chẳng khác nào hủy hoại cả cuộc đời nàng. Ngài ấy dám ra tay trong trường hợp đó, rõ ràng không xem bản Thái tử và cả ngài ra gì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)