Không biết qua bao lâu, ý thức của Oanh Oanh thăm dò được những nơi ngày càng rộng lớn, những ngọn núi, cánh đồng, thôn xóm xung quanh.
Cuối cùng thậm chí còn đến kinh thành, thăm dò được phủ Quảng An Hầu.
Từ miệng những nha hoàn trong phủ, nàng mới biết được đã năm năm trôi qua kể từ khi nàng qua đời, nàng đã trở thành điều cấm kỵ trong phủ hầu.
Từ miệng nha hoàn, nàng biết được, khi nàng mới chết, di nương và người đệ dệ cùng phụ khác mẫu như phát điên tìm phụ thân hỏi tung tích của nàng, cuối cùng lại bị phụ thân đưa đến trang viên cách xa ngàn dặm.
Sau khi nàng chết, Cố Thừa Cẩm liền đính hôn và thành thân với Trần Linh Bảo, sau khi kết hôn bọn họ không hạnh phúc, vẫn luôn cãi nhau, Cố Thừa Cẩm luôn đau khổ hỏi Trần Linh Bảo: "Oanh Oanh sao lại chết? Linh Bảo, lúc trước là ngươi nói với ta, chỉ cần một ít máu của Oanh Oanh là có thể cứu ngươi, vì cần Oanh Oanh tự nguyện, nếu không máu sẽ nóng, không thể dùng được, ta mới bằng lòng giúp ngươi dụ Oanh Oanh cứu ngươi nhưng tại sao nàng ấy lại chết? Ngươi có biết chuyện này đã trở thành cơn ác mộng của ta hay không."
"Phu quân, là ta không tốt." Trần Linh Bảo khóc như muốn ngất đi: "Đều tại ta, là Biện thần y nói, không ngờ sau khi dùng thuốc mê, Oanh Oanh cứu mãi không tỉnh lại, đều tại ta, nếu ta biết Oanh Oanh sẽ chết, lúc trước ta nhất định sẽ không để ngươi dụ Oanh Oanh cứu ta, ta thà tự mình chết."
Hai người dù sao cũng có tình cảm, Cố Thừa Cẩm không nỡ nhìn thế tử khóc, chỉ có thể ôm người vào lòng.
Nhưng dù vậy, trong lòng Cố Thừa Cẩm vẫn chôn giấu nghi ngờ, nếu thật sự là vấn đề của thuốc mê, vậy thì tại sao những người dân trong chợ lại nói, thấy thi thể của Oanh Oanh như xác khô, dường như toàn thân máu đã chảy hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
