Họ nhìn nhau không lâu, Trương Hành Chỉ xuyên qua áo ngủ của nàng, nụ hôn rơi xuống trái tim nàng... Thình thịch, thình thịch, nhịp tim dần dần nhanh hơn. Diệp Trục Khê nhìn không chớp mắt.
Một lúc sau, Trương Hành Chỉ ngồi thẳng dậy. Nàng kéo hắn lại, nhìn về phía bên không có trái tim của mình, không chút e thẹn: "Bên này cũng hôn một cái nữa đi."
Trương Hành Chỉ lúc này mới hôn bên đó. Diệp Trục Khê nghi ngờ hắn là cố ý, nhưng không có chứng cớ. Chẳng mấy chốc, sự chú ý của nàng đã bị những nụ hôn tỉ mỉ không thể tỉ mỉ hơn của hắn lôi kéo đi.
Nàng không kìm được mà ôm chặt Trương Hành Chỉ, đôi chân vô thức quắp lấy eo hắn, lòng bàn chân hơi hơi tì vào lưng hắn, tìm một tư thế thoải mái để nằm, cho đến khi nụ hôn này kết thúc.
Nửa đêm có gió thổi qua cành lá ngoài cửa sổ, xào xạc vang lên, cuốn theo hơi lạnh. Nhưng nhiệt độ trong phòng lại rất cao, Diệp Trục Khê đổ mồ hôi, áo ngủ mỏng manh dính vào người, tóc dính bên má và trên làn da lộ ra.
Làn da vốn trắng nõn của nàng ánh lên một tầng hồng hào mỏng manh, đầu vùi vào ngực Trương Hành Chỉ, chân buông thõng xuống, tay vẫn đặt bên eo hắn, im lặng không nói, buồn ngủ rũ rượi.
Trương Hành Chỉ bế Diệp Trục Khê đang cuộn tròn lên, bắt đầu cởi áo cho nàng. Nàng hé mắt, liếc nhìn hắn.
Hắn đáp lại ánh mắt nàng, nhẹ nhàng giải thích: "Trên người nàng đầy mồ hôi, phải thay một bộ áo ngủ khác đã, nếu không dễ bị bệnh."
Diệp Trục Khê lại liếc nhìn cơ thể đầy dấu hôn của mình, rồi nhắm mắt lại, để mặc hắn giúp nàng cởi áo ngủ, yếm và quần trong, không có động tác lớn gì, ngoại trừ thỉnh thoảng giơ tay, giơ chân để tiện cho hắn cởi yếm và quần trong. Trương Hành Chỉ gấp gọn những bộ quần áo dính đầy mồ hôi này, đi lấy quần áo sạch sẽ để thay cho nàng.
Khi hắn làm xong tất cả, Diệp Trục Khê đã chìm vào giấc mộng từ lúc nào, mắt nhắm nghiền, bất động, ngủ say như chết. Trương Hành Chỉ nằm nghiêng bên cạnh nàng, lấy khăn vải lau khô những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi cho nàng. Diệp Trục Khê trong mơ cựa quậy, tay mò mẫm lung tung, chỉ dừng lại khi chạm vào mu bàn tay hắn.
Ngoài cửa sổ bóng trăng mờ ảo, trong phòng nến đèn đều tắt, nhưng Trương Hành Chỉ vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một ngũ quan của Diệp Trục Khê, hắn giơ tay vuốt ve, nàng dường như cảm thấy hơi ngứa, mím môi lại, vô tình hôn lên ngón tay cụt khuyết của hắn — một nụ hôn vô tình giữa mộng mị.
Gần đây kinh thành có một gánh hát mới đến, nghe nói họ hát rất hay, không ít người tranh nhau xếp hàng đến lầu hát để nghe. Diệp Trục Khê vốn tính thích náo nhiệt, cũng muốn đi nghe thử.
Do Thanh Âm Hí Lâu có không gian hạn chế, không thể chiêu đãi quá nhiều người, mỗi ngày chỉ bán một trăm vé, bán hết thì không tiếp khách nữa.
Vốn dĩ bách tính chỉ là hiếu kỳ nhất thời muốn đến xem cho vui nhưng sau khi Thanh Âm Hí Lâu áp dụng cách bán vé giới hạn thì kinh thành bỗng dấy lên làn sóng lấy việc được nghe ca khúc ở hí lâu này làm vinh dự.
Những tấm vé giá một lạng bị đẩy lên đến mấy chục lạng thậm chí cả trăm lạng. Diệp Trục Khê sai người đi mua vé sớm cũng không mua nổi. Vé thường đã hết sạch nhưng vé của bọn đầu cơ thì vẫn còn với giá chín mươi chín lạng một tấm. Nàng không thiếu tiền nhưng cũng không đến nỗi ngốc nghếch để bị chém đẹp thế nên đã sai Lục Giai biết võ công đi mua vé.
Lần này rất dễ dàng mua được vé với giá bình thường. Trước khi rời đi Lục Giai còn cho tên đầu cơ một trận đòn nhớ đời.
Nhân lúc Trương Hành Chỉ nghỉ phép Diệp Trục Khê liền dẫn hắn cùng đến hí lâu xem náo nhiệt. Vừa bước vào tiểu nhị đã đón họ lên lầu hai: "Hai vị khách quan lần đầu đến Thanh Âm Hí Lâu phải không ạ?"
Diệp Trục Khê vui vẻ đáp: "Đúng vậy."
Diệp Trục Khê chớp chớp mắt cuối cùng cũng cười tươi đầu lắc lư nghiêng người về phía hắn há to miệng: "A~ ta còn muốn nữa."
Trương Hành Chỉ thong thả đút cho nàng ăn.
Sau khi ăn không biết bao nhiêu hạt cổ họng Diệp Trục Khê hơi khô. Khi với tay lấy ấm trà định rót nước nàng vô tình liếc nhìn sang đối diện. Một bóng hình thiếu niên lọt vào tầm mắt khiến ánh mắt nàng dừng lại.
Nhân lúc Trương Hành Chỉ không để ý Bùi Tử Thừa giơ tay cao vẫy vẫy với nàng, nở nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng sáng trên nước da nâu.
Sao hôm nay hắn ta cũng đến Thanh Âm Hí Lâu thế? Diệp Trục Khê không tin đây là trùng hợp ngẫu nhiên. Chắc hẳn có việc tìm nàng.
Nàng rót trà uống vài ngụm rồi khẽ nói với Trương Hành Chỉ: "Ta muốn đi tiểu chàng đợi ta ở đây nhé ta sẽ quay lại ngay."
Trương Hành Chỉ ngước mắt nhìn nàng vừa bóc hạt dưa để vào đĩa vừa đáp: "Được."
Trước khi xuống lầu Diệp Trục Khê liếc mắt ra hiệu cho Bùi Tử Thừa đối diện. Quen biết nhau nhiều năm hai người rất ăn ý, hắn ta lập tức đi theo.
Lầu hai đông đúc khán giả lại sắp đến giờ biểu diễn nên lầu một vắng vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


