Mấy ngày nay ngoài đại phu đến khám bệnh cho nàng, thì không có ai đến thăm.
Trong lòng Ký Xuân cảm thấy tủi thân cho nàng, nhưng thấy dáng vẻ tiều tụy của tiểu thư, lại không nhịn được mà an ủi, sợ nàng uất ức trong lòng, cơ thể mãi không hồi phục được.
Ký Xuân đang nói, thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động, theo sau là giọng của nhị tiểu thư Chử Tích Ngọc.
Chử Tích Ngọc yểu điệu thướt tha bước vào.
“Tiểu thư, là nhị tiểu thư đến.” Ký Xuân nói.
Chử Ánh Ngọc ngước mắt, nhìn về phía thiếu nữ đang bước vào, thần sắc nhàn nhạt. Do nàng đang bệnh, sắc mặt tái nhợt, nên vẻ mặt lạnh nhạt này cũng không khiến người ta bất ngờ.
Sau khi Chử Tích Ngọc bước vào, đầu tiên là liếc nhìn bài trí trong phòng, sau đó ánh mắt dừng lại trên mặt Chử Ánh Ngọc.
Hai tỷ muội có vài phần giống nhau, đều là mỹ nhân từ trong trứng nước. Nhưng Chử Ánh Ngọc có vẻ đẹp thanh nhã thoát tục, còn Chử Tích Ngọc lại là vẻ đẹp kiều diễm bắt mắt. Có lẽ vì luôn được phụ mẫu cưng chiều, nên giữa đôi mày có thể thấy được sự ngây thơ và ngang bướng.
“Tỷ tỷ, tỷ đã khỏe hơn chưa?” Chử Tích Ngọc cười nói: “Mấy ngày nay không phải ta cố ý không đến thăm tỷ, mà là cùng quận chúa Minh Huệ đi biệt trang...”
Quận chúa Minh Huệ là đích trưởng nữ của An vương, hoàng trưởng tử, cũng là cháu gái đầu tiên của đương kim Hoàng thượng. Nàng ta được Hoàng thượng và Thái hậu vô cùng yêu thương, từ xưa đến nay cực kỳ được sủng ái, là một quận chúa hoàng thất cao quý.
Có thể được quận chúa Minh Huệ mời là một vinh hạnh lớn lao. Không ít quý nữ trong kinh thành đều lấy việc nhận được lời mời của quận chúa Minh Huệ làm vinh dự.
Sắc mặt Chử Ánh Ngọc không đổi, nói: “Không sao cả.”
Đối với lời giải thích mà thực chất là khoe khoang của Chử Tích Ngọc, nàng không có cảm giác gì. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, nàng sớm đã quen rồi, cũng không để tâm vì sao muội muội không đến thăm mình.
Có gì đáng để tâm chứ?
Hai người tuy là tỷ muội ruột thịt, nhưng một người được sủng ái, một người bị phụ mẫu lạnh nhạt, hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau. Cũng vì thái độ của phụ mẫu, mà mối quan hệ giữa hai tỷ muội nhìn như thân thiết, nhưng thực chất lại vô cùng xa cách.
Chử Tích Ngọc lại kể cho nàng nghe biệt trang của quận chúa Minh Huệ vui như thế nào, có bao nhiêu người đi, cuối cùng chủ đề lại chuyển đến một người.
“... Không ngờ Thất hoàng tử cũng đi.”
Đồng tử Chử Ánh Ngọc khẽ run lên, ngón tay giấu trong chăn giật giật.
“Thất hoàng tử phong thái thần tuấn, tuấn tú phi phàm, quả thực là một mỹ nam tử hiếm có. Ngài ấy còn rất chu đáo, biết ta thích ăn hồng, còn tự mình đi hái hồng cho ta...” Chử Tích Ngọc nói, mặt lộ vẻ tiếc nuối: “Tiếc là...”
Câu “tiếc là” này, cả Chử Ánh Ngọc và Ký Xuân đều hiểu.
Thất hoàng tử là con của Trung cung Hoàng hậu, tiếc là sinh ra đã mắc chứng nói lắp, cũng chính là tật nói lắp theo cách gọi thông thường. Vì vậy mà tính tình trở nên trầm mặc ít lời.
Ngoại trừ điểm này, Thất hoàng tử có thể nói là hoàn hảo.
Dung mạo của hắn không cần phải nói, thanh tú cao quý, là con dòng đích duy nhất của Hoàng thượng. Mười lăm tuổi phụng chỉ đi Bắc Cương, ở Bắc Cương lập được chiến công hiển hách, mãi đến tháng trước mới từ Bắc Cương trở về.
Nguyên nhân trở về cũng rất đơn giản, năm nay Thất hoàng tử đã hai mươi hai tuổi, đến lúc phải thành thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


