Ôn Tuyết Yểu đã xuống xe trước, Tiểu Thử tức tối nhìn Nguyên Diệp: “Tất cả là tại ngươi.”
Nàng ném cây ô còn lại qua: “Cầm lấy, đừng để bị bệnh làm tiểu thư lo.”
Nói xong, Tiểu Thử không dám chần chừ, bước nhanh qua vũng nước đuổi theo Ôn Tuyết Yểu, chặn chiếc xe đang đi tới.
Mưa quá lớn, tầm nhìn của Ôn Tuyết Yểu mờ đi, chỉ thấy thị vệ đánh xe quay đầu nói gì đó với người bên trong. Sau đó nghiêng người nhường chỗ.
Giọng nói trầm ổn vang lên xuyên qua mưa rơi và rèm xe, khiến người nghe lòng bình tĩnh lạ thường.
“Ôn tiểu thư muốn đi cùng xe tại hạ à?”
Lời vừa dứt, một cổ tay trắng lạnh vén rèm lên.
Trong xe đốt lò sưởi, rèm vừa mở, hơi lạnh lùa vào, hoà với hơi ấm tạo thành làn sương mờ mịt.
Ánh mắt Ôn Tuyết Yểu khựng lại. Tuy không nhìn rõ mặt người bên trong, nhưng nàng nhận ra — người đó không phải đại tiểu thư Ninh gia, mà chính là thế tử Ninh Hành, người nàng muốn từ hôn.
Nàng hơi bối rối, cũng có phần ngạc nhiên.
Có lẽ vì giọng điệu ôn hòa của đối phương khiến nàng can đảm hơn, cuối cùng cũng gượng cười nói rõ nguyên do xe bị hỏng không thể đi tiếp.
“Không ngờ là thế tử, Tuyết Yểu thật mạo phạm. Chỉ không biết thế tử có thể thuận đường đưa chúng ta đi một đoạn hay không?”
Một tay nàng siết chặt cán ô, tay còn lại nắm lòng bàn tay, mưa rơi lất phất trên mặt, hòa với mồ hôi lạnh bên thái dương.
Nàng biết giờ khắc này mình rất thảm hại, nhưng điều đó vẫn không đáng xấu hổ bằng sự chờ đợi dài đằng đẵng kia.
Cho đến khi, có ánh mắt rơi lên khuôn mặt nàng.
Ánh mắt ấy không còn chút ấm áp nào như giọng nói ban đầu, chỉ còn lại sự sắc lạnh, chua chát, như xé rách bề mặt yên bình.
“Không muốn.”
Giờ phút này ngồi trước gương trong Ôn phủ, Ôn Tuyết Yểu nghĩ đi nghĩ lại rất lâu cũng không hiểu nổi, nếu đối phương đã chán ghét mình đến vậy, vì sao còn chủ động ngỏ ý cho nàng đi nhờ xe?
Còn cả Ninh thế tử nữa, trong ký ức của nàng, hắn là người ôn hòa, lễ độ. Có lẽ thật sự đã giận nàng rồi, nên mới có thể thốt ra ba chữ “không muốn” một cách thẳng thừng như thế trong hôm nay.
Nghĩ lại sự xấu hổ lúc đó, Ôn Tuyết Yểu lại cảm thấy hai má nóng bừng.
Tiểu Thử vắt chiếc khăn rồi đưa cho Ôn Tuyết Yểu, nhìn thấy sắc mặt nàng liền kêu lên một tiếng: “Tiểu thư, sao mặt người lại đỏ thế này?”
Từ lúc trở về, Ôn Tuyết Yểu đã lờ mờ cảm thấy mặt mình hơi nóng, nàng còn tưởng đó là vì xấu hổ.
Ngón tay thon dài đón lấy chiếc khăn ướt rồi nhẹ nhàng lau qua má, làn da ửng hồng dưới lớp sương mỏng càng khiến gương mặt nàng thêm vài phần diễm lệ.
Mái tóc đen mượt sau lưng đã sớm xõa ra, mềm mại như thác nước buông xuống, dịu dàng phủ lấy bờ vai gầy yếu.
Nàng đưa tay sờ trán, nhiệt độ quả thực có phần cao. Nhìn kỹ hình bóng phản chiếu trong gương đồng, đường nét giữa chân mày và đôi mắt quả thật hiện rõ vẻ yếu ớt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)