Lâm Thập Lục vốn chẳng ôm quá nhiều hy vọng vào chuyện này.
Nhưng không có hy vọng thì mới có bất ngờ chứ.
Cô khệ nệ kéo cái bao tải của mình, lon ton chạy theo sau Lâm Thập Ngũ, hướng về phía Lâm Thập Nhất. Hướng đó là đường ra khỏi bãi rác, có lẽ anh Thập Nhất đang đợi bọn họ ở bên ngoài.
Khi Lâm Thập Lục tìm thấy Lâm Thập Nhất, cô thấy anh đang chăm chú nhìn vào quang não. Ngồi xổm dưới chân anh là Lâm Thập Tứ với khuôn mặt sưng vù, bầm tím.
Xem ra không phải là cậu chàng không phản kháng, mà là đánh không lại người ta.
Lâm Thập Lục và Lâm Thập Ngũ vội vàng tiến lên. Mấy anh em đứng đợi tại chỗ một lát thì Lâm Thập cũng tới. Cả nhóm cùng nhau quay trở về khu lều trại.
Trên đường về, quả nhiên bọn họ bắt gặp cảnh cướp bóc. Thường là nhóm bốn, năm kẻ côn đồ vây quanh một người đi lẻ, ép nạn nhân giao nộp đồ đạc trên tay. Không giao thì đánh!
Mỗi lần chứng kiến cảnh tượng này, Lâm Thập Lục lại thầm cảm thấy may mắn vì Lâm Võ kia “mắn đẻ”. Ít nhất vào lúc này, cô không cần phải đi kết bè kết phái với người lạ, càng không cần phải nộp phí bảo kê để được yên thân.
Năm người trở về lều, trút bỏ đồ đạc xuống rồi ai nấy lại tiếp tục quay ra bãi rác nhặt nhạnh. Phải tranh thủ đi thêm vài chuyến nữa trước khi trời tối hẳn. Mấy anh em đều thống nhất không bán ngay cho bọn gian thương thu mua phế liệu, cứ tích trữ trong lều rồi mang đến điểm thu mua của chính phủ bán dần chẳng phải tốt hơn sao? Chỉ tốn công đi bộ thêm vài bước thôi mà.
Quét từng món, ghi chép lại từng thông số.
Sau khi phân loại xong chiến lợi phẩm trong ngày, Lâm Thập Lục lại bắt đầu tìm kiếm đề thi các năm trước trên quang não. Mắt không rời màn hình, tay cô quờ quạng nhặt một tấm sạc năng lượng đã hỏng bên cạnh đưa cho Lâm Thập Nhất.
“Anh Thập Nhất, cái này anh sửa được không?”
Một tấm sạc năng lượng mặt trời ở đây có giá ít nhất cũng phải hai trăm tinh tệ, đa số cư dân hành tinh rác đều cố gắng sắm một cái. Tuy nhiên, điều này không bao gồm nhóm của Lâm Thập Nhất. Mấy anh em họ cảm thấy tắm nước lạnh là đủ rồi, cần gì nước nóng.
Trước kia khi Lâm Võ còn ở nhà cũng có một cái, tiếc là khi gã bỏ đi đã vơ vét sạch sành sanh những thứ có giá trị. Lâm Thập Lục muốn mua món này từ lâu, nhưng ngặt nỗi ở cái chốn này có tiền cũng chưa chắc đã mua được hàng tốt. Lần này may mắn nhặt được một cái, nếu sửa được thì tiết kiệm được hẳn hai trăm tinh tệ!
Lâm Thập Nhất gật đầu ra hiệu sẽ thử, sau đó lại tiếp tục bài tập đứng lên ngồi xuống (squat).
Lâm Thập Tứ đang hít đất gần đó, vừa thở hồng hộc vừa bàn bạc với Lâm Thập Ngũ:
“Này, Thập Ngũ, hay là tối nay bọn mình ra ngoài thử vận may xem sao? Biết đâu vớ được mấy con dị thú!”
Bãi rác về đêm là thiên đường của các loài dị thú, nên đa số cư dân đều trốn biệt trong lều trại, không dám ló mặt ra ngoài. Tuy nhiên, vẫn có những kẻ to gan, thân thủ nhanh nhẹn cố tình ở lại săn đêm. Một con dị thú bèo bọt cũng bán được vài trăm tinh tệ, bằng cả tháng đi nhặt rác cật lực!
Lâm Thập Lục từng nhìn thấy xác một con dị thú bị người ta bắt được. Đó là một con chuột khổng lồ dài đến nửa mét, lông đen kịt như mực, hàm răng nhọn hoắt chìa ra ngoài. Nhìn bộ dạng đó mà Lâm Thập Lục rợn cả tóc gáy. Cô không dám tưởng tượng cảnh mình đang bới rác thì thứ quái quỷ này nhảy xổ ra đớp một cái.
Với hàm răng đó, xé toạc một miếng thịt trên người cô chắc chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Huống chi bọn chúng thường đi theo bầy đàn. Những kẻ dám ở lại săn đêm đúng là dũng sĩ liều mạng.
Lâm Thập Lục tay vẫn tra cứu tài liệu, miệng không ngừng “dội gáo nước lạnh” vào ý tưởng của Lâm Thập Tứ:
“Anh muốn đi nộp mạng thì đi một mình, đừng có rủ rê anh Thập Ngũ. Bao nhiêu người ham hố kiếm tinh tệ buổi đêm, kết quả bị dị thú cắn cho nát người, tiền bán thú chưa thấy đâu đã mất cả đống tiền chữa trị. Một con dị thú giá năm sáu trăm tinh tệ, nhưng vào mấy cái phòng khám chui mua thuốc, sơ sơ cũng mất cả ngàn! Anh tính xem có lỗ vốn không?”
Lâm Thập Tứ định cãi lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi thấy cũng... có lý.
Thực ra thu nhập gần đây của cả nhóm đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn còn cách mục tiêu hai mươi vạn tinh tệ một quãng rất xa. Chính Lâm Thập Lục là người gieo hy vọng cho hắn, nên hắn mới sốt ruột như vậy.
Lâm Thập Lục thấy Lâm Thập Ngũ hít đất có vẻ nhẹ nhàng quá, bèn lấy một tấm vải lót lên tấm lưng đầm đìa mồ hôi của cậu, rồi thản nhiên... ngồi lên đó!
Lâm Thập Lục vừa đặt mông xuống, Lâm Thập Ngũ lập tức bị sức nặng đè bẹp dí xuống đất, không ngóc đầu lên nổi!
Lâm Thập Lục trố mắt ngạc nhiên: “Em làm gì đến mười lăm ký đâu nhỉ!”
Lâm Thập Ngũ bị cô em gái chê bai đến đỏ mặt tía tai, hít sâu một hơi định gượng dậy, nhưng hai cánh tay cứ run lên bần bật như cầy sấy.
Kết quả, Lâm Thập Lục chuyển sang ngồi trên lưng Lâm Thập Nhất để tra tài liệu. Cô bé thỉnh thoảng lại liếc mắt khinh bỉ nhìn Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ đang nằm bẹp dí dưới đất.
Miệng cô lẩm bẩm: “Có chút sức lực ấy mà cũng đòi đi săn dị thú?”
Lâm Thập Tứ vừa tiếp tục squat, vừa thở hổn hển càu nhàu:
“Sao mày không biết xấu hổ mà nói anh thế hả? Cái đồ chạy hai bước đã thở không ra hơi kia!”
Lâm Thập Lục thản nhiên thừa nhận mình là phế vật thể thao: “Thì em có đòi đi bắt dị thú đâu!”
---
Ngày hôm sau, Lâm Thập Lục lại lẽo đẽo theo sau Lâm Thập Nhất đi nhặt linh kiện máy móc. Ngoài ra, cô còn định tìm kiếm những khối kim loại lớn.
Nhưng Lâm Thập Lục đã nghĩ quá đơn giản. Kim loại lớn dù đơn giá không cao, nhưng vì trọng lượng lớn nên bán được nhiều tiền, ít nhất cũng vài chục đến cả trăm tinh tệ một khối. Thế nên miếng ngon này Lâm Thập Lục căn bản không tranh lại với người ta.
Vì vậy, chuyện vớ bẫm được vật liệu cơ giáp như lần trước là chuyện hiếm có khó tìm, không thể ngày nào cũng trông chờ vào vận may được.
Dù vậy, đi theo Lâm Thập Nhất cũng giúp cô nhặt mót được khá nhiều thứ linh tinh. Tích tiểu thành đại, đa số mỗi món cũng bán được mười tinh tệ. Một bao tải đầy thế này ít nhất cũng kiếm được một, hai trăm tinh tệ.
Vừa nhặt nhạnh, Lâm Thập Lục vừa tranh thủ hỏi Lâm Thập Nhất vài câu về lịch sử Tinh tế.
Ban đầu, Lâm Thập Nhất bị hỏi bất ngờ, ngớ người ra không trả lời được, định dừng tay dùng quang não tra cứu. Những lúc ấy, Lâm Thập Lục sẽ trực tiếp đọc luôn đáp án cho anh nghe.
Mười câu thì chín câu anh không biết, câu còn lại thì trả lời sai! Mà môn “Lịch sử Tinh tế” này lại là môn thi bắt buộc.
Được Lâm Thập Lục hỏi han (kèm tra tấn kiến thức) nhiều lần, dần dần Lâm Thập Nhất cũng bắt đầu trả lời đúng được vài câu.
Hai người tay làm liên tục không ngơi nghỉ. Lâm Thập Lục cũng muốn thử hỏi vài câu về kỹ thuật cơ khí, nhưng khi mở bộ đề thi mới mua về ra xem...
Hai mắt cô tối sầm lại. Căn bản là không hiểu mô tê gì cả! Dù có dí đáp án vào tận mặt thì cô cũng chẳng hiểu tại sao nó lại ra kết quả như thế.
Cuối cùng, Lâm Thập Lục đành bỏ cuộc, quyết định tập trung nhặt nhiều linh kiện máy móc về hơn. Để các anh trai học qua thực hành chẳng phải tốt hơn sao? Đỡ phải làm khó bản thân mình.
Lâm Thập Lục nhặt được quá nhiều linh kiện, nhưng những thứ này cô không định bán sắt vụn. Bán thô một bảng mạch điện chỉ được mười tinh tệ, Lâm Thập Lục tiếc đứt ruột. Nếu sửa xong, giá trị của nó ít nhất cũng vọt lên tám mươi tinh tệ!
Lều của Lâm Thập Nhất chứa không hết, cô bèn chuyển bớt sang lều của Lâm Thập, dù sao chỗ ở của hai người cũng sát vách nhau.
Lâm Thập Lục còn ra vẻ hào phóng thỏa thuận với các anh trai: Nếu họ sửa được những thứ này, tiền bán được sẽ chia theo tỷ lệ sáu - bốn.
Lâm Thập Lục lấy sáu phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



