“Đã về rồi.” Thôi Tử An có vẻ ấp úng, “Hắn nói bảo ta chăm sóc ngươi thật tốt… hình như đồng ý để ngươi ở lại?”
“Thật sao?” Cửu Vi xoa thái dương, cười khổ: “Hắn sẽ không đâu, chỉ là tạm thời thương hại ta thôi.”
Thôi Tử An còn định nói gì đó, nhưng Cửu Vi cắt ngang, hỏi: “Trong mấy ngày ta ngủ, trong cung có xảy ra chuyện gì không?”
Nàng sợ vị kia trong cung lại bày trò gì.
Thôi Tử An bực bội vì bị cắt ngang, đáp: “Trong cung thì không có gì, chỉ nghe nói vị kia bị bệnh, tạm thời không thiết triều.”
Vị kia chính là Triệu Minh Lan.
Bệnh? Bệnh đúng lúc thật.
“Có một chuyện.” Thôi Tử An tiếp tục, “Cố Thượng Biệt bị tống vào đại lao rồi.”
“Lại đến nữa?” Thôi Tử An nhỏ giọng nói với Cửu Vi: “Khi ngươi hôn mê bất tỉnh, Thái Phó đã đến thăm nhiều lần rồi.”
Tim Cửu Vi đập mạnh, nhớ tới người ngồi bên cạnh trong cơn mơ màng, nhẹ giọng hỏi: “Thật sao? Hắn đến thăm ta à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)