Chủ tiệm nhìn người đứng ngoài cửa, thoáng ngẩn người: “À… hóa ra không phải.” Rồi vội nói tiếp: “Vị công tử trẻ này đến để?”
Cửu Vi thở ra một làn hơi trắng, cười nói: “Đến cửa hàng hương nến tất nhiên là để mua hương nến, chẳng lẽ ông chủ còn bán thứ gì khác sao?”
Chủ tiệm cười ha ha: “Công tử thật biết đùa, trong đêm tối đen như mực thế này, một lão già như ta làm sao mà buôn bán được gì khác.”
“Ừ.”
“Muộn thế này rồi mà còn cần hương nến để cúng tế sao? Có cần giấy tiền vàng mã không?”
“Tùy ông.”
“Lúc nãy mở cửa thấy công tử, ta giật mình hết hồn.”
“Sao? Ta trông đáng sợ vậy sao?” Cửu Vi đưa tay sờ mặt mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)