Phù Nam nhíu mày, đôi tay vuốt nhẹ bộ quần áo, giọng nói nhẹ nhàng mà nhạt nhòa: “Ta đúng là có trao đổi thư từ với Đại công tử, nhưng đó chỉ là báo cáo về việc công tử có an toàn hay không, sống ra sao mà thôi. Ta chưa bao giờ tiết lộ điều gì khác về công tử, kể cả việc công tử nhiều lần chuyển sinh, ta tuyệt đối không hé răng nửa lời.”
Phía sau bình phong im lặng đến mức khiến Phù Nam lo lắng. Hắn lại vội vàng nói: “Nếu công tử không tin, ta có thể đối chất trực tiếp với Đại công tử.”
Vẫn không có tiếng đáp lại.
Hắn đợi một lúc, thử gọi khẽ: “Công tử?”
Phía sau bình phong tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề có tiếng nước động.
Hắn chờ thêm một lúc, rồi cẩn thận vòng qua bình phong, len lén nhìn vào.
Lưng Phù Nam lạnh toát, hoảng hốt quay lại, nhìn rõ người đứng sau trong tích tắc, da đầu tê dại. Hắn vội vàng đứng dậy che chắn cho Cửu Vi đang say ngủ, tay đưa ra lay gọi nàng tỉnh dậy. Người trước mặt lạnh nhạt nói: “Không cần gọi nữa, đêm nay nàng sẽ không tỉnh lại đâu.”
“Quốc cữu đã bỏ thuốc?” Phù Nam cau mày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

