Nhưng thấy sắc mặt nàng tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, bèn ghé sát lại nhỏ giọng hỏi: “Ngươi không khỏe à?”
Dưới sân khấu lớn đang diễn cảnh son phấn nồng nàn, khói hương mê hoặc, tiếng hát quyến rũ hòa cùng âm nhạc tưng bừng.
Cửu Vi nâng tay áo lau mồ hôi lạnh trên mặt, cười nói: “Không sao đâu, vừa rồi đi nhanh quá nên lưng hơi đau…”
Cửu Vi sờ thử lên người mình. Trải qua bao nhiêu biến cố, thay bao nhiêu bộ quần áo, chắc là đã đánh mất từ lúc nào, hoặc có thể Phù Nam đã giữ lại, bèn cúi đầu đáp: “Có lẽ đang ở chỗ Phù Nam.”
Cố Thượng Biệt nhìn nàng, nghiêng đầu thấp giọng hỏi: “Tại Tụ Hiền Lâu hôm đó, tại sao ngươi không đi cùng chúng ta?” Dừng một chút, chàng nói tiếp: “Dính dáng đến Thẩm Yến không phải chuyện tốt. Nếu hôm đó ngươi đi cùng chúng ta thì đã không bị bắt đến Quốc Cữu phủ, cũng không bị thương nặng như vậy.”
Cửu Vi nhìn chàng, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Nàng làm sao không muốn đi cùng Thái Phó chứ? Nhưng nàng muốn cứu họ mà! Dù bản thân chịu không ít thương tích, nhưng ít nhất Huyền Y tạm thời không còn trở nên đen tối nữa, họ cũng tạm thời bình yên.
Nhưng nàng không thể nói gì, chỉ giả vờ ngạc nhiên đáp: “Ngày nào? Tụ Hiền Lâu nào? Chuyện xảy ra khi nào vậy, huynh nói rõ hơn chút đi?”
Cố Thượng Biệt nhìn sâu vào mắt nàng, bỗng ghé sát tai nàng thì thầm: “Nếu ngươi thật sự không nhớ, thì sao lại nhớ ta? Còn cả miếng ngọc bội kia nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


