Tô Hồng Anh thở hắt ra một hơi, giọng đầy phẫn uất:
“...Mẹ chạy đến cơ quan mẹ chồng tôi làm loạn lên to chuyện như thế, mẹ chồng con ở cơ quan bị người ta chỉ trỏ sau lưng, nói ra nói vào khó nghe, về đến nhà là bà ấy lại quay sang hành hạ tôi. Mẹ hại tôi thê thảm như vậy, mẹ có lương tâm sao?! Những thứ mẹ còn chẳng có thì lấy tư cách gì mà yêu cầu tôi phải có!”
“Tô Hồng Anh!”
Nói xong, cô ta dập máy cái “rụp”.
“A lô? A lô! Tô Hồng Anh… Tô Hồng Anh!”
Tô Quốc Thái nhìn ống nghe điện thoại đã ngắt kết nối, trong lòng vừa tức giận vừa chán nản.
Là do hắn làm anh cả chưa tốt, chưa làm gương được cho các em sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


