"...Cái loại đàn bà như Lý Bán Hạ quen thói được đằng chân lân đằng đầu, cho bà ta chút mặt mũi là bà ta tưởng mình là chủ cái nhà này rồi. Bà ta nằm mơ đi! Nhà họ Tô vẫn là do tôi làm chủ..."
Lâm Giải Phóng: "..."
Hắn phục rồi, hắn thực sự phục sát đất rồi.
Sao trước đây hắn không phát hiện ra Tô Hữu Phúc lại là cái loại người như thế này nhỉ?!
Khuyên lão Tô không được, Lâm Giải Phóng tức anh ách mà chẳng làm gì được, đành phải quay đầu đi tìm Lý Bán Hạ, định bụng cầu may.
Hắn nghĩ rằng dù sao bà ấy cũng không muốn làm liên lụy đến tiền đồ của hắn, chắc chắn sẽ cho hắn thêm một cơ hội nữa.
Lâm Giải Phóng cúi đầu xin lỗi: "Cháu xin lỗi dì Lý, cháu cũng không muốn đến làm phiền dì đâu, nhưng... chú Hữu Phúc cứng đầu không chịu nghe, chú ấy nói chú ấy không muốn ly hôn với dì, có thể là... trong lòng chú ấy vẫn còn có dì..."
"Lâm Giải Phóng."
Lý Bán Hạ sa sầm mặt mày, ngắt lời hắn: "Cậu đừng nói mấy lời đó nữa, nghe buồn nôn lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
