Lâm Giải Phóng đau điếng, cúi xuống nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Hà Đào Hoa, trong lòng cũng thấy khó chịu.
"Mẹ, muốn người ta không biết thì trừ khi mình đừng làm, đã làm ắt sẽ để lại dấu vết. Dì ấy tìm đến tận đây chứng tỏ trong tay đã nắm được bằng chứng xác thực về chuyện của hai người rồi."
Hắn có cam tâm dâng hai tay số tiền tích cóp bao năm nay cho người khác đâu?
Nhưng hắn lại càng không dám đánh cược.
"Mẹ, coi như của đi thay người đi. Số tiền này... vốn dĩ cũng không thuộc về chúng ta."
Lý Bán Hạ mặc kệ màn tình mẫu tử bịn rịn của bọn họ, bà mở sổ tiết kiệm ra xem. Nhìn từng khoản tiền gửi vào với ngày tháng đều trùng khớp sau ngày Tô Hữu Phúc lĩnh lương hai ba hôm, bà đã rõ mười mươi nhưng trong lòng vẫn không khỏi dâng lên nỗi bi lương.
Bà yêu Tô Hữu Phúc, yêu đến mức đánh mất cả bản thân, như bị che mắt bịt tai, để bọn họ lừa gạt suốt bao nhiêu năm trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

