"Đúng vậy, anh nuôi con cho ân nhân cứu mạng là việc tốt, tại sao lại phải giấu vợ anh?"
"Ai mà chịu nổi cảnh một mình nuôi cả cái gia đình lớn, còn chồng thì một xu cũng không đưa về nhà!"
Sự phiền muộn trong đáy mắt ông ta không sao kìm nén nổi, bị những người này nói đến mức không ngẩng đầu lên được, chỉ đành rướn cổ cãi cố: "Không có là không có. Người ta là cô nhi quả phụ, vì vài câu cãi vã của vợ chồng tôi mà lôi người ta ra làm bia đỡ đạn, thì sao xứng đáng với ơn cứu mạng của chiến hữu tôi?!"
Thái độ hùng hồn đầy lý lẽ của ông ta khiến những người đang nghi ngờ cũng chẳng biết phải nói gì cho phải.
Có người tặc lưỡi, hỏi vặn lại: "Sao anh cứ chắc chắn là vợ anh không chịu chấp nhận họ?"
"Trừ khi ông ta tự biên tự diễn, vốn dĩ chẳng có người nào, việc nào như thế cả!" Có người trong đám đông lầm bầm một câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)