Tô Hữu Phúc vẫn còn lải nhải không thôi: "Việc này tao làm chủ, 1200 đồng của mày cứ đưa cho thằng Hai cưới vợ trước, sau này lương thằng Hai tăng lên rồi từ từ trả lại cho vợ chồng mày..."
"Ông câm ngay cái miệng lại cho tôi." Đôi mắt Lý Bán Hạ tối sầm, lạnh lùng cắt ngang lời lão Tô.
Tô Hữu Phúc liếc bà một cái: "Bà xem bà kìa, tôi mới nói vợ chồng thằng Cả mấy câu bà đã nhảy dựng lên không cho nói. Thảo nào thằng Hai cứ cằn nhằn với tôi là bà thiên vị."
"Bố... cảm ơn bố, vẫn là bố thương con nhất. Mẹ cứ thiên vị rồi cấm người ta nói, chỉ thương anh Cả không thương bọn con. Chẳng lẽ chỉ có anh Cả là con ruột, còn bọn con là nhặt từ bãi rác về à?"
Hốc mắt Tô Dân An đỏ hoe, thấy lão Tô bênh vực mình, hắn lại càng tủi thân: "Con trai nhà người ta cưới vợ, cha mẹ đều bỏ tiền bỏ sức, nghĩ trăm phương ngàn kế tích cóp tiền sính lễ để đáp ứng yêu cầu nhà gái, vui vẻ rước con dâu về nhà. Sao đến lượt con lại không được?"
"Nhà nào như thế mày đến đó mà làm con trai người ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

