Tô Phong Điều hớn hở nhìn cậu em vợ tương lai: “Cậu em đừng vội, tôi với chị Hai cậu thương lượng xong cả rồi, đợi khi nào trong tay dành dụm đủ một nghìn đồng, sẽ sang thưa chuyện với bố mẹ cậu.”
Chị Hai anh ta đã hai mươi mốt tuổi rồi, trong thôn còn mấy ai bằng tuổi chị ấy mà chưa lấy chồng? Không tranh thủ lúc này chọn lấy một mối tốt, càng để lâu càng khó tìm, những người còn sót lại cho người ta chọn thì lấy đâu ra kẻ ra hồn?!
Tô Phong Điều đây là muốn làm lỡ dở đời chị Hai anh ta thành gái già, rồi định "tay không bắt giặc"?!
Còn muốn thưa chuyện với bố mẹ, mơ hão!
Phương tiểu đệ rất tức giận.
“Thì là để bố mẹ cậu thấy, tôi có năng lực nuôi sống cả hai đứa đấy mà...”
Tô Phong Điều không hiểu vì sao anh ta giận, vẫn kiên nhẫn giải thích: “Cậu đừng nhìn cái nghề buôn bán này của tôi không được vẻ vang cho lắm, nhưng kiếm được tiền lắm đấy. Chạy một chuyến ít nhất cũng bỏ túi được mấy đồng, lúc nhiều thì vài chục cũng có. Đi ba năm chuyến là kiếm bằng người khác làm nửa tháng, thậm chí cả tháng lương rồi. Thời gian còn lại tôi có thể cùng chị Hai cậu dạo phố, đi khắp nơi ăn uống vui chơi, đây mới là cuộc sống chúng tôi muốn...”
Phương tiểu đệ ngẩn người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
