Tô Quốc Thái bị một ngụm canh khoai lang làm sặc, ho đến mức chảy cả nước mắt, trợn mắt nhìn Tô Phong Điều, đầy vẻ không tin nổi.
Tô Quốc Thái đầy vạch đen trên mặt.
Hắn vuốt ngực cho xuôi khí, nói với Tô Phong Điều: “Chú là chưa học hết cấp hai, chứ không phải tiểu học cũng không học, sao có thể tính ba mươi nhân bốn mươi thành một trăm hai được? Nếu ba mươi nhân bốn mươi bằng một trăm hai, thì ba nhân bốn mươi bằng bao nhiêu? Ba mươi nhân bốn bằng bao nhiêu? Nào, chú tính thử đi.”
Tô Phong Điều: “... Ba bốn mười hai, cũng là một trăm hai? Ơ? Không đúng nhỉ...”
“Tất nhiên là không đúng!”
Tô Quốc Thái thở dài một tiếng thật nặng: “Ba mươi nhân bốn mươi, đằng sau có hai số không, phải là một ngàn hai, sao có thể là một trăm hai? Còn một số không nữa đâu? Chú ăn mất của người ta rồi à?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
