"Phương Nhị Nữu, con ăn nói cho cẩn thận vào!"
Mẹ Phương càng nghĩ càng thấy không thuận, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: "Xung quanh con thiếu gì đám tốt mà con không chịu, cứ đâm đầu vào chọn một tên công tử bột lêu lổng, không nghề ngỗng gì. Bản thân hắn còn phải dựa vào bố mẹ nuôi, con gả qua đó định cùng hắn uống gió Tây Bắc mà sống à?"
Mẹ Phương vỗ đùi đánh đét một cái: "Miệng ăn núi lở, mày có hiểu không hả? Tiền sính lễ với của hồi môn là để phòng thân, là đường lui cho mày, chứ không phải để chúng mày mang ra tiêu xài qua ngày như thế! Mày đúng là đến cách sống cũng không biết, thật là..."
Bà định nói "thật là bị ông bà nội chiều hư rồi", nhưng lời ra đến khóe miệng, nhìn thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của mẹ chồng, bà lại lẳng lặng nuốt ngược vào trong.
Bà muốn nhịn, nhưng bà cụ Phương lại không chịu để yên.
Bà cụ nhíu mày lườm con dâu một cái, nói móc: "Con cái nhà này đứa nào cũng ngoan ngoãn nghe lời, chẳng biết con Nhị Nữu giống tính ai mà nóng nảy, hay mắng người, hễ không vừa ý là đòi đánh nhau với người ta, đúng là nghiệp chướng."
Mẹ Phương: "..."
Tới rồi, tới rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)