Tô Hồng Mai mím môi, hậm hực lùi lại một bước nhường đường: "Các người tự vào mà xem, đồ đạc đã dọn đi ngay trong đêm qua rồi. Người thì vừa đại náo một trận rồi rời đi sáng nay, nếu các người đến vào buổi sáng thì may ra còn gặp được, giờ thì ai mà biết họ dọn đi đâu?"
Tô Hồng Mai giậm chân một cái.
"Tôi đã bảo là không biết, các người tin hay không thì tùy!"
"Cái con bé này sao nói năng kiểu đó thế?"
Em trai Phương cũng cuống lên: "Anh ba cô với chị hai tôi tìm hiểu nhau bao lâu nay, giờ cô lại lấy cái cớ dọn đi để lừa bịp bọn tôi, cô thấy có nghe được không?"
Thấy Tô Hồng Mai định mở miệng cãi lại, anh ta làm ra vẻ hung dữ: "Bớt nói mấy lời vô ích đi, một là gọi người ra đây, hai là dẫn bọn tôi qua đó!"
"Cái anh này sao không hiểu tiếng người thế hả? Tôi đã bảo là không biết, bố mẹ tôi ly hôn rồi, tôi theo bố, còn mẹ tôi đưa anh Cả, anh Hai, anh Ba dọn đi rồi. Họ dọn đi đâu làm sao tôi biết được?"
Bà ấy còn chẳng cần tôi nữa mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)