“Đúng vậy, đúng vậy…”
Mọi người theo tiếng nói nhìn sang, ánh mắt mong chờ dán chặt vào Lão Đào.
Tiểu Chu giật tay áo cô đồng nghiệp vừa lên tiếng.
Cô đồng nghiệp sốt ruột đến đỏ cả mắt, nói: “Chỗ đó là hơn 100 tờ mệnh giá 100 đồng đấy. Kể cả chúng ta tính giá thấp nhất cho chị ấy là 88 đồng một tờ, thì tổng thiệt hại cũng ngót nghét một vạn. Chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế mà đền…”
“Không có chuyện đó đâu. Dì ấy có nhiều tiền như thế, chúng ta đều tận mắt nhìn thấy rồi mà. Dì ấy sao có thể quỵt chút tiền lẻ này của chúng ta được.”
Tiểu Chu cuống quýt biện hộ cho Lý Bán Hạ, nhưng cô đồng nghiệp lắc đầu: “Đó không phải là chút tiền lẻ, đó là một vạn đấy! Lương chúng ta mỗi tháng có 100 đồng, một vạn là bằng chúng ta nhịn ăn nhịn mặc mười năm trời mới tích cóp được…”
Nghe cô đồng nghiệp nói vậy, những người khác cũng bắt đầu nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhao nhao nhìn về phía Lão Đào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)