“Không sao đâu, Đồng Đồng cũng ăn nhiều vào, đi học tốn sức lắm đấy.” Quan Niệm cười gắp cho Quan Đồng một cái bánh bao nhỏ.
“Cảm ơn chị.” Mười chín tuổi, một độ tuổi thật ngây thơ và lãng mạn.
Quan Niệm, ông Quan và bà Quan nhất trí quyết định, đợi Quan Đồng vui vẻ qua hết kỳ nghỉ lễ 1/5, một ngày trước khi trở lại trường sẽ nói cho cô ấy biết chuyện tận thế sắp đến. Cứ để cô ấy sống vô tư thêm vài ngày yên bình nữa.
Hôm nay là ngày 2 tháng 5, còn 23 ngày nữa là đến tận thế. Kể từ khi trọng sinh, Quan Niệm luôn sống rất khẩn trương. Cô không dám lãng phí một chút thời gian nào.
Không có gì quan trọng hơn việc bảo vệ mạng sống.
“Mẹ, trong thẻ này có mười vạn, mẹ cầm đi thuê một cái nhà kho. Những thứ chúng ta mua sau này đều điền địa chỉ nhà kho đó. Con đã thỏa thuận giá với ông chủ tiệm gạo rồi, 100 tệ một bao gạo thơm, còn có gạo trân châu, một bao 50 cân. Trước tiên tích trữ 200 bao. Số tiền còn lại mẹ mua thêm ít hạt giống rau và giống lúa. Mua thêm được ít cây xanh cũng tốt.” Quan Niệm nói xong liền đưa cho bà Quan một chiếc thẻ ngân hàng.
“Còn thừa nhiều tiền thế này, mẹ không cần nhiều vậy đâu.” Bà Quan từ chối.
“Mẹ, đã đến lúc nào rồi. Mẹ xem, chỉ cần là thứ ăn được thì đều có thể mua. Còn những thứ mẹ thường dùng thuận tay cũng có thể mua.” Quan Niệm biết bà Quan không có nhiều tiền nên đã đưa trước cho họ mười vạn. Bây giờ có thể từ từ tích trữ hàng hóa rồi. Mua được bao nhiêu thì mua.
“Mẹ còn một ít trang sức vàng cũng có thể bán đi, còn có thể gom thêm được ít tiền.” Bà Quan đột nhiên nghĩ đến những món trang sức vàng đó sau khi tận thế đến cũng vô dụng, chi bằng bán đi. Mua thêm ít gạo.
“Ừm, bố sẽ gọi điện đòi tiền công, thu về được ít nào hay ít đó.” Ông Quan cũng tự tìm việc cho mình.
“Còn một việc nữa, bố, con có một chiếc xe, bố giúp con tìm người buôn xe bán nó đi. Lúc mua hết 13 vạn đấy, bán được trên 5 vạn thì bán đi.” Quan Niệm đưa chìa khóa xe cho ông Quan.
“Được, không vấn đề. Bố đảm bảo sẽ lo liệu ổn thỏa cho con.” Ông Quan vỗ ngực nói.
Quan Niệm khoác túi xách ra khỏi nhà. Bà Quan đưa cho Quan Đồng một nghìn tệ, bảo cô ấy tự ra ngoài chơi. Đây là những ngày vui vẻ cuối cùng của con bé. Sau này sẽ không còn những ngày tháng thoải mái như vậy nữa.
Họ đều ngầm hiểu không ai nhắc đến chuyện của Quan Giản. Sau khi Quan Giản đi lính, hai năm đầu còn có thư gửi về, sau đó thì bặt vô âm tín.
Quan Giản đi lính từ năm 18 tuổi, tính đến nay chắc cũng đã 25 tuổi. Nhà họ Quan cứ coi như không có người này, bình thường không ai được phép nhắc đến anh ấy.
Điện thoại của Quan Niệm báo tin nhắn: tài khoản nhận bốn triệu nhân dân tệ chẵn.
Khóe miệng Quan Niệm khẽ nhếch lên, xem ra Cố Thanh Bằng vẫn rất sợ bị bóc phốt trên mạng. Thực ra bốn triệu cũng chỉ là muỗi với Cố Thanh Bằng, chẳng đau chẳng ngứa. Chắc vì vậy nên anh ta mới đưa tiền nhanh gọn như thế.
Kiếp trước, sau khi virus bùng phát, Cố thị không biết vì lý do gì mà không cho người đến tìm Cố Thanh Bằng. Bà Cố cũng không gửi tiền sinh hoạt phí cho anh ta nữa, vị thiếu gia không biết làm gì đành phải đi theo Quan Niệm lúc đó đã thức tỉnh dị năng mới có thể bảo toàn mạng sống.
Vậy nên tính ra, khoản phí bịt miệng mà Cố Thanh Bằng đưa cho cô lần này, là lần cuối cùng bà Cố gửi tiền cho anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)