: Hye JinTrong phòng, Đàm Tú Phương nghe thấy tiếng đóng cửa cùng tiếng bước chân rời đi, trong lòng rốt cục trầm xuống.
Cô lặng lẽ vén chăn bông lên, sờ sờ đầu, vừa rồi mồ hôi ướt sũng.Hít sâu một hơi, Đàm Tú Phương suy tư bước tiếp theo phải làm cái gì.
Cô muốn nhân cơ hội chạy trốn, nhưng số tiền tích góp được quá ít, ước chừng trừ chi phí đi lại cũng không còn bao nhiêu.
Hơn nữa, bên ngoài nhà họ Lưu có thể nghe thấy tiếng người nhà họ Lưu đang sinh hoạt bình thường, người nấu cơm người cho gà ăn, chứng tỏ ai cũng đã rời giường rồi.
Cô ra ngoài nhất định phải đi qua sân, quá dễ bị phát hiện ra.
Càng quan trọng là cái nam nhân ghê tởm đi mua vợ kia còn chưa đi xa.
Một khi nhà họ Lưu phát hiện nhầm người, nhầm cô với Chu Tiểu Lan khẳng định sẽ đem cô đổi lại.Chỉ trong tích tắc, cô đã đưa ra quyết định, phải kéo dài thời gian!Kéo dài càng dài càng tốt, để cho người đàn ông kia cõng Chu Tiểu lan đi xa, đổi không đổi được nữa, sự thành kết cục đã định mới thôi!Đàm Tú Phương kéo chăn bông lên, che khuất đầu, tiếp tục giả vờ làm Chu Tiểu Lan, cô thực may mắn do Chu Tiểu Lan có thói quen ngủ nướng, có thể trì hoãn thêm một đoạn thời gian.Một lúc sau, trời đã rạng sáng, bên ngoài càng ồn ào, cậu cả Lưu quay sang hỏi con dâu: "Tiểu Lan đâu? Còn chưa ngủ dậy sao?"Con dâu cả cười ngượng ngùng cười: "Còn chưa dậy, có lẽ hôm qua mệt mỏi quá."Đối với cô em họ bên chồng này, cô cũng là chịu phục, lười biếng tham ăn biếng làm, tính tình không tốt.
Chị dâu cả, đây là có chuyện gì?"Anh cả họ Lưu ở bên ngoài nghe thấy tiếng hét của vợ, vội vàng chạy vào, chỉ thấy Đàm Tú Phương đang ngồi trên giường vẻ mặt bối rối không ngừng đặt câu hỏi.Hán ta cũng sững sờ, chỉ tay về phía Đàm Tú Phương hỏi vợ: "Chuyện gì xảy ra ở đây? Cô ta, cô ta sao còn ở chỗ này?"Cô cũng đang rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra! Túm chặt tay chồng, kéo đến bên cạnh cửa, hai vợ chồng ghé sát lỗ tai vào nhau, nôn nóng thấp giọng hỏi: "Anh không phải tận mắt nhìn thấy bọn họ đem người đi sao? Làm sao người còn ở đây? ?""Anh tận mắt chứng kiến ..." Hắn vừa mở miệng liền nhận ra có gì đó không ổn, nhìn quanh phòng, không có Chu Tiểu Lan, chỉ có Đàm Tú Phương, liền đoán được bọn họ có lẽ đã nhầm người rồi, cả người mềm như cọng bún, nhũn xuống ngồi xụi lơ trên mặt đất: "Nhầm rồi, xong rồi, xong rồi ....".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
