: Hye JinTrong phòng, Đàm Tú Phương nghe thấy tiếng đóng cửa cùng tiếng bước chân rời đi, trong lòng rốt cục trầm xuống.
Cô lặng lẽ vén chăn bông lên, sờ sờ đầu, vừa rồi mồ hôi ướt sũng.Hít sâu một hơi, Đàm Tú Phương suy tư bước tiếp theo phải làm cái gì.
Cô muốn nhân cơ hội chạy trốn, nhưng số tiền tích góp được quá ít, ước chừng trừ chi phí đi lại cũng không còn bao nhiêu.
Hơn nữa, bên ngoài nhà họ Lưu có thể nghe thấy tiếng người nhà họ Lưu đang sinh hoạt bình thường, người nấu cơm người cho gà ăn, chứng tỏ ai cũng đã rời giường rồi.
Cô ra ngoài nhất định phải đi qua sân, quá dễ bị phát hiện ra.
Càng quan trọng là cái nam nhân ghê tởm đi mua vợ kia còn chưa đi xa.
Dâu cả nhà họ Lưu bất lực thở dài, đi đến bên giường kêu hai lần: "Tiểu Lan, Tiểu Lan, dậy đi..."Thấy vẫn không có động tĩnh gì, cô đành phải vươn tay nhấc chăn bông lên, cô gái thanh tú dưới chăn bông đang nằm nghiêng, hai mắt nhắm nghiền, đang ngủ rất say, nhưng khuôn mặt đó không phải là Chu Tiểu Lan, mà là Đàm Tú Phương!Giống như là bị sét đánh cả người chết lặng, há mồm kinh hãi hét lên: "Lão đại, chuyện xấu, không xong rồi ..."Giọng nói của cô ta quá lớn, lớn đến mức đánh thức Đàm Tú Phương.Đàm Tú Phương dụi dụi mắt, ngơ ngác mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ của chị dâu cả, giả bộ kinh ngạc: "Chị dâu, chị sao thế? Đúng rồi, em đây là ...!Còn ở trong phòng chăng? Không đúng trời đã sáng rồi, hôm nay em còn phải làm hôn lễ cùng anh Gia Thanh a, em làm sao mà ngủ qua mất.
Chị dâu cả, đây là có chuyện gì?"Anh cả họ Lưu ở bên ngoài nghe thấy tiếng hét của vợ, vội vàng chạy vào, chỉ thấy Đàm Tú Phương đang ngồi trên giường vẻ mặt bối rối không ngừng đặt câu hỏi.Hán ta cũng sững sờ, chỉ tay về phía Đàm Tú Phương hỏi vợ: "Chuyện gì xảy ra ở đây? Cô ta, cô ta sao còn ở chỗ này?"Cô cũng đang rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra! Túm chặt tay chồng, kéo đến bên cạnh cửa, hai vợ chồng ghé sát lỗ tai vào nhau, nôn nóng thấp giọng hỏi: "Anh không phải tận mắt nhìn thấy bọn họ đem người đi sao? Làm sao người còn ở đây? ?""Anh tận mắt chứng kiến ..." Hắn vừa mở miệng liền nhận ra có gì đó không ổn, nhìn quanh phòng, không có Chu Tiểu Lan, chỉ có Đàm Tú Phương, liền đoán được bọn họ có lẽ đã nhầm người rồi, cả người mềm như cọng bún, nhũn xuống ngồi xụi lơ trên mặt đất: "Nhầm rồi, xong rồi, xong rồi ....".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)