: Hye JinPhanh!Chu Tiểu Lan hùng hổ đẩy cửa nhà họ Điền.Bà Điền đang bận việc, ngẩng đầu lên thấy là con dâu tương lai đến, lập tức bỏ kim chỉ trên tay xuống, lau tay vào quần áo, đứng dậy nở nụ cười: "Tiểu Lan, con tới sao, mau tiến vào ngồi ...."“Không cần, Điền Sinh đâu?” Chu Tiểu Lan mím chặt môi liếc khắp sân, không tìm được người.Bà Điền lúc này mới nhận ra khắp người Chu Tiểu Lan toát ra khí tức ngột ngạt, có chút không rõ: "Điền Sinh ra ngoài làm việc, làm sao vậy, Điền Sinh chọc con tức giận sao?"Không phải chứ, ai chứ đứa con này bà hiểu biết nhất, thành thật.
Hơn nữa cho dù mới là đính hôn cũng chỉ kém định thôi, dù gì chưa thành thân cho nên hai người ngầm ít lui tới.Chu Tiểu Lan vốn định nói với Điền Sinh trước, người không tìm được, bản thân cũng không muốn trì hoãn.
Quan trọng hơn, cô sợ một điều cha mà biết sẽ ngăn cản cô mất, chỉ lo cha nghe được tiếng gió, nên tiền trảm hậu tấu.
Hai ngày nay Tú Phương không được khỏe, tôi làm cho nó chút đồ bổ.""Thải Vân, bà tốt với con dâu thật đấy, Tú Phương đến được nhà bà cũng là phúc khí kiếp trước của nó."Toàn bộ các thím xung quanh đều khen ngợi Lưu Thải Vân.Lưu Thải Vân xua tay: "Đừng nói như vậy, chúng ta đều từ con dâu mới làm mẹ chồng, biết làm dâu không dễ dàng chút nào.
Lại nói tôi hiện giờ có mỗi Gia Thành là con trai, cũng chỉ có mỗi Tú Phương là con dâu, con bé mười tuổi đã đến nhà chúng tôi rồi, giống y như con gái tôi vậy, tôi không đối tốt với con bé thì tốt với ai đây."Đàm Tú Phương nghe xong những lời này, cả người gần như muốn nôn mửa, Lưu Thải Vân có thể nói ra những lời giả mù sa mưa như thế, không biết xấu hổ hay sao?Cô bước tới, nở nụ cười giả tạo thân thiết: "Mẹ con nấu cơm rồi, cha cùng Tiểu Lan đi đâu vậy?"“Không phải Tiểu Lan ở nhà sao?” Lưu Thải Vân sắc mặt biến đổi, nôn nóng hiện rõ.Con gái mấy năm nay bị bà chiều quá sinh hư rồi, nói có hai câu đánh có một cái mà còn dám cáu kỉnh?Đàm Tú Phương rũ mắt xuống, nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt yếu ớt lo lắng: "Vừa rồi em ấy chạy về nhà khóc, con luộc quả trứng lăn mặt cho em ấy, sau đó em ấy chạy đi ra ngoài, con còn tưởng em ấy ra tìm mẹ, mẹ không nhìn thấy em ấy sao?"Lưu Thải Vân vẫn luôn ở cách đó không xa lột bắp, căn bản không thấy được người, tức giận đến giậm chân: "Đức nhỏ này chạy đi đâu rồi!"“Thải Vân, bà đừng lo, Tiểu Lan nhà các người đã trở lại." Một thím chỉ vào con đường nhỏ, Chu Tiểu Lan đang vui vẻ bước về nhà..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)