: Hye JinLưu Thải Vân đang thu dọn bắp ngô dưới gốc cây, nghe thấy tiếng khóc của đứa cháu nội đích tôn, đau lòng cực kỳ, ném cái bắp trong tay liền chạy tới, tát cho Chu Tiểu Lan một cái tát trời đánh: “Là cô ruột sao con chọc Lập Ân khóc?"Nói xong cầm lấy tay cháu trai, ngồi xổm xuống, lật mặt tạp dề sạch sẽ lau nước mắt cho cháu: "Lập Ân đừng khóc nữa, ai bắt nạt cháu? Nói cho bà nội biết."Chu Lập Ân khụt khịt mũi, chỉ ngón tay mập mạp về phía Chu Tiểu Lan, vừa kêu vừa khóc: "Cô cô..."“Được rồi, bà nội biết rồi, bà nội đánh cô, cháu đừng khóc nữa, cháu khóc tâm can bà nội đều nát mất." Lưu Thải Vân ôm Chu Lập Ân, đau tận tâm can, bà ta là yêu thương đứa cháu trai này nhất.Kỳ thực trước đây cũng là như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Chu Tiểu Lan cảm thấy chua xót cùng bất bình, mím môi nhìn mẹ mình ôn nhu kiên nhẫn mà dỗ dành Chu Lập Ân.Cuối cùng, Lưu Thải Vân cũng có thời gian mà phản ứng cô, chỉ là ngữ khí đặc biệt không tốt: "Tiểu Lan, có chuyện gì vậy? Con là cô ruột cũng không biết mà nhường nhịn Lập Ân một chút, để người ta truyền ra ngoài thì giống cái gì?"Chu Tiểu Lan mím môi nhìn thẳng vào mẹ cô: "Mẹ, anh hai rốt cuộc có đưa con theo vào thành hay không?"“Con nói cái quái gì vậy, có chuyện gì thì về nhà nói." Lưu Thải Vân thấy người phụ nữ đang làm việc chung với bà ta đã dựng lỗ tai lên, bà ta không muốn để người khác chế nhiễu mình, nháy mắt với Chu Tiểu Lan,Nhưng Chu Tiểu Lan hoàn toàn không nhìn thấy, hoặc là thấy cũng không thèm để ý.
Hôm nay cô ném hết mặt mũi, ném đến không dám nhìn ai! Cô hiện tại không muốn Đàm Tú Phương nhìn thấy, tay duỗi ra muốn đóng cửa nào biết bị Đàm Tú Phương ngăn lại."Chờ một chút, Tiểu Lan, chị thấy mặt em hơi sưng.
Chị vừa luộc một quả trứng.
Em lăn trứng sẽ nhanh hết.
Cô nương phải yêu quý gương mặt, đặc biệt là Tiểu Lan nhà chúng ta xinh đẹp như vậy." Đàm Tú Phương cười cười vươn tay, ôn nhu mà nhìn cô ta.Chu Tiểu Lan hôm nay gặp phả tao ngộ, bị chị em thân thiết chê cười, bị mẹ ruột vả mặt, đang trên đà suy sụp, đột nhiên được người ta quan tâm, chẳng cần biết là người mà cô ta bình thường coi thường nhất Đàm Tú Phương.
Cô ta đặc biệt hưởng thụ, thanh âm không tự giác thấp xuống: "Cô vì cái gì mà đối tốt với tôi như vậy?""Chúng ta là một gia đình.
Chị là chị dâu của em sao lại không đối tốt với em chứ.
Chị biết em không có ý xấu, chỉ là người thẳng thắn có sao nói vậy, chị lớn tuổi hơn em, theo lý nên nhường nhịn em."Đàm Tú Phương ngoài mặt thì cười cười nói nói, tranh thủ hảo cảm của Chu Tiểu Lan, một bên đào hố cho vợ mới của Chu Gia Thành là Diêu Ngọc Khiết.
Chu Tiểu Lan đã quen được cô chiếu cố, dỗ dành, về sau Diêu Ngọc Khiết làm không tốt, Chu Tiểu Lan sẽ nhắc đến chị dâu cũ để làm Diêu Ngọc Khiết ngột ngạt."Cái mà cô muốn làm cho nhà họ Chu gà chó không yên, cả nhà ly tâm!Chu Tiểu Lan nghe xong đặc biệt hưởng thụ, cô ta đã quen trước mặt Đàm Tú Phương hất hàm sai khiến, cho nên không nhận sai mà coi như là chuyện đương nhiên: "Tính là cô còn thức thời.".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
