"Là ông ta bảo ta làm!"
Người đối diện nhắm mắt, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Chuyện này ta biết, ngươi biết, Trần lão gia biết. Ngươi đoán xem, quan phủ có biết không? Hoặc là biết nhưng giả vờ như không biết?" Đỗ Thanh Thần nói nhỏ, nhưng giọng điệu sắc bén.
Bàn tay đang nắm lấy cổ áo của Đỗ Thanh Thần bắt đầu run rẩy. Nắm bắt cơ hội, cậu lớn tiếng quát: "Thả tay ra!"
Hắn giật mình, bàn tay liền buông lỏng. Đỗ Thanh Thần lùi lại một bước, đứng vững.
"Thưa các vị đồng hương."
Đỗ Thanh Thần quay lại chắp tay, sắc mặt cậu lúc này đã trắng bệch, cơ thể cũng gần như kiệt sức.
Đúng như cậu đã nói, vết thương trên người rất nặng. Nhưng vì muốn tập trung giải quyết việc này, cậu không để ý đến tình trạng cơ thể mình, chỉ cảm thấy đau đầu và hơi chóng mặt, nhưng cậu vẫn cố gắng chịu đựng.
Đỗ Như Lâm hoảng hốt chạy tới định đỡ lấy ca ca, nhưng ánh mắt kiên định của Đỗ Thanh Thần khiến cậu phải dừng lại. Nếu mình mạnh mẽ hơn một chút, thì ca ca đã không phải gồng mình thế này. Nghĩ vậy, Đỗ Như Lâm cúi đầu đầy áy náy.
Đỗ Thanh Thần từ chối để Đỗ Như Lâm đỡ mình, tiếp tục chắp tay nói:
"Tình hình lúc này đã rõ ràng, thững người này vu khống tiệm ăn của tôi làm đồ không sạch, khiến họ bị đau bụng. Mong các vị đồng hương làm chứng cho việc này."
Tên cầm đầu dường như đã cam chịu. Hắn lặng lẽ chắp tay nói:
"Là lỗi của chúng tôi, chúng tôi chỉ là dân vỉa hè, cũng chỉ muốn kiếm sống. Hôm nay sai thì chúng tôi nhận. Nhưng nói là có người chỉ đạo thì tuyệt đối không có."
Hắn không muốn liều mạng với Đỗ Thanh Thần, nhưng cũng không dám nhắc đến tên Trần lão gia. Bởi nếu để lộ, không cần đến Đỗ Thanh Thần, chính Trần lão gia cũng có thể đẩy hắn đi làm khổ sai.
Đỗ Thanh Thần có chút thất vọng. Tên cầm đầu này rõ ràng không chịu lôi Trần lão gia vào cuộc. Hơn nữa sau sự việc vừa rồi, hắn đã trở nên cảnh giác hơn, e rằng khó lòng gài được gì thêm từ miệng hắn.
Đỗ Thanh Thần đành từ bỏ việc trực tiếp kéo Trần lão gia vào, chuyển hướng nói: "Đã vậy thì các vị thừa nhận mọi chuyện đều do mình tự làm, cũng đồng nghĩa với việc nhận tội rồi, phải không?"
Tên cầm đầu ngập ngừng một chút, ánh mắt liếc quanh Đỗ Thanh Thần, chắp tay nói: "Nhận thì sao? Ngươi cũng đâu có chết, chẳng qua chỉ là một vụ ẩu đả thôi mà! Huynh đệ chúng tôi đâu phải chưa từng bị tống vào nhà lao. Chỉ vài ngày thôi, chẳng sao cả!"
Nói rồi, hắn còn tỏ vẻ bất cần, mặt dày đến mức chẳng ngại mất thể diện, nghĩ rằng Đỗ Thanh Thần không làm gì được mình.
Đỗ Thanh Thần loạng choạng một chút, cơn đau đầu càng thêm khó chịu, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nói: "Mọi người yên tâm, chúng tôi làm ăn buôn bán, luôn đề cao hòa khí để phát tài, chút chuyện nhỏ nhặt này, đâu cần kinh động đến quan phủ.”
“Có điều, các vị quá ngang ngược khiến tôi thật sự hoảng sợ. Hôm nay vô duyên vô cớ nhằm vào nhà tôi, suýt nữa khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà.”
“Vậy thử hỏi, tôi còn dám tiếp tục làm ăn ở đây sao? Tôi lo một ngày nào đó, mình sẽ chết trong cửa tiệm, đến cả tìm người đòi mạng cũng chẳng được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)