"Chắc chắn rồi!" Khách vừa cầm hai, ba cái bánh vừa cười nói, bước nhanh về nơi làm việc.
Chẳng mấy chốc, người trên phố đông dần, có cả phụ nữ đi chợ sớm. Mẻ bánh mới của Đỗ Thanh Thần vừa ra lò, còn nóng hổi, đủ màu vàng, trắng, xanh rất bắt mắt.
"Phụ thân, ăn một cái đi. Sáng nay làm bận rộn quá." Đỗ Thanh Thần lau tay, lấy một cái bánh bao nhân rau đưa cho Đỗ Phụ, lúc nãy ông đã nói muốn ăn hẹ đậu phụ.
Nhìn chiếc bánh bao nóng hổi, Đỗ Phụ có chút ngần ngại. Bao nhiêu năm nay, nhà họ chỉ ăn bánh còn thừa, làm sao có chuyện chưa bán mà đã tự ăn? Một cái bánh bao cũng đáng giá một văn tiền, ông không nỡ.
Thấy Đỗ Phụ không nhận, Đỗ Thanh Thần bèn tự lấy ăn một cái. Dù sao cậu cũng đang đói, bánh nóng vừa mở ra đã bốc hương thơm ngào ngạt, mùi hẹ và đậu phụ khiến người ta thèm thuồng không dứt.
Đỗ Thanh Thần vốn đã đói, lúc này ăn lại càng cảm thấy bánh bao ngon ngọt hơn. Đỗ Phụ đứng bên nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đưa tay lấy một cái, vừa lắc đầu vừa nói: "Làm ăn buôn bán kiểu gì thế này chứ!"
Đỗ Thanh Thần chỉ cười, ngồi trên ghế dài ôm chiếc bánh bao trong tay mà ăn, không trả lời.
Đỗ Phụ nhịn không nổi, cũng cắn một miếng.
Nhà mình đã vậy, huống chi là người qua đường. Những người khác bán bánh bao đều để trong xửng hấp, chỉ thấy hơi nước bay lên, không nhìn rõ bên trong. Còn nhà Đỗ Thanh Thần thì khác biệt, không những tự mình ăn mà còn ăn ngay trước mặt mọi người. Nhưng mà không thể phủ nhận, hương thơm từ những chiếc bánh tỏa ra quả thật khiến người ta không cưỡng lại được, một thời gian ngắn mà khách đã kéo đến đông hơn, việc buôn bán cũng trở nên tấp nập.
Đỗ Thanh Thần cũng không vội vàng ăn, cậu ngậm nửa chiếc bánh bao còn lại trong miệng, tay thì thoăn thoắt nhận tiền, đếm tiền, rồi gói bánh đưa khách. Tốc độ nhanh đến mức còn vượt cả Đỗ Phụ, người đã làm nghề này cả đời.
Đỗ Thanh Thần ngẩn người, rồi phản ứng kịp. Hóa ra đây là phu tử đã dạy cậu hồi đi học! Trong ký ức của thân thể này lại chẳng có gì về ông ấy cả. Đỗ Thanh Thần thở dài bất đắc dĩ, nguyên thân này rốt cuộc là lười học đến mức nào mà ngay cả dáng vẻ của phu tử cũng không khắc sâu trong đầu? Cậu vội vàng cúi đầu xin lỗi: "Thật xin lỗi, phu tử, ta... bận quá nên hoa mắt, gần đây ngài vẫn khỏe chứ?"
Lưu phu tử hài lòng nheo mắt, nói: "Vẫn tốt! Đệ đệ ngươi ham học hơn ngươi nhiều."
"Ồ, vậy thì tốt quá rồi. Phu tử, đây, ngài cầm cái này về nhà thử đi." Đỗ Thanh Thần nhanh tay gói hai cái bánh bao, mỗi loại một cái, đưa cho ông.
Lưu phu tử cũng không từ chối, nhưng vẫn trừng mắt, nói: "Sao? Ta đến đây để ăn chực sao?"
"Không... không phải, ta... kính thầy trọng đạo, một ngày làm thầy cả đời làm cha!" Đỗ Thanh Thần vội vàng giải thích.
Lưu phu tử không tiếp tục làm khó cậu, móc từ trong túi ra vài đồng tiền đặt lên bàn, thở dài: "Đệ đệ ngươi là một đứa trẻ tốt, nếu có thể tiếp tục nuôi cho học hành đến nơi đến chốn, có lẽ sẽ nên chuyện đấy!"
"Phu tử, ngài đã nói vậy, ta hiểu rồi. Ngài yên tâm, dù có bán cả nồi niêu xoong chảo, ta cũng sẽ nuôi đệ ấy đi học."
Đỗ Thanh Thần nghe ra ý trong lời nói của ông. Lưu phu tử lo rằng tình hình gia cảnh của nhà cậu không đủ để Đỗ Như Lâm tiếp tục học hành. Đỗ Như Lâm quả thật học giỏi, đến mức khiến phu tử phải quan tâm như vậy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)