"Họ đang làm gì vậy?" Hai thiếu niên cau mày.
Sinh ra và lớn lên trong trấn, gia đình giàu có, hai thiếu niên không hiểu được ý nghĩa của cảnh tượng trước mắt. Nhưng không lâu sau, họ nghe được phần nào từ lời bàn tán của đám đông xung quanh, cả hai đều nhíu mày chặt hơn.
Họ biết gia cảnh nhà Đỗ Như Lâm khó khăn. Như Lâm là một trong số ít đứa trẻ nông thôn trong trường tư thục. Nhưng cậu ấy đẹp trai, học giỏi, tính cách lại tốt, nên họ rất thích chơi cùng cậu. Nhìn thấy cảnh này, Lưu Đài định bước lên làm chủ công đạo, nhưng bị Khâu Hữu bên cạnh kéo lại.
Khâu Hữu nói: "Ngươi đừng có đi, chưa nói tới việc ngươi còn nhỏ, mà nhà họ Trần cũng không phải là thứ mà phụ thân ngươi có thể đối đầu. Hơn nữa nếu ngươi cứ xông ra như vậy, Như Lâm nhất định sẽ thấy rất xấu hổ. Ngươi còn muốn làm đồng môn với Như Lâm nữa không? Ngươi muốn sau này Như Lâm làm sao đối mặt với chúng ta?"
Tính tình Khâu Hữu vốn dĩ ôn hòa, lớn hơn những người khác vài tuổi, làm việc chu toàn hơn. Dĩ nhiên, cậu ta không đồng tình việc Lưu Đài đứng ra. Tuy rằng phụ thân của Lưu Đài là phu tử, có danh vọng trong trấn, nhưng danh vọng và quyền thế không phải cùng một thứ. Huống hồ Lưu Đài tuổi còn nhỏ, người khác cũng sẽ không coi trọng cậu ta.
Lưu Đài là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong tư thục, chỉ vì phụ thân là phu tử nên được khai trí từ sớm, mới có thể theo kịp bạn đồng môn. Tuy học vấn đã đủ, nhưng tính tình vẫn là trẻ con. Nghe vậy, cậu không phục, lớn tiếng: "Lẽ nào cứ trơ mắt nhìn Đỗ Như Lâm bị người ta bắt nạt sao? Ngươi chịu được? Được thôi, Khâu Hữu, không ngờ ngươi là người như vậy!"
Đỗ Như Lâm ngạc nhiên há miệng nhìn theo bóng lưng hai người bạn đồng môn. Mọi chuyện vừa rồi, chẳng lẽ họ đều thấy hết rồi sao? Tự tôn của thiếu niên bị đả kích, trong lòng vô cùng khó chịu. Nhưng đôi mắt cậu vẫn đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi, nên không ai nhận ra cậu đang càng thêm đau lòng.
Đỗ Thanh Thần nhận lấy hợp đồng, cùng Trần quản gia điểm chỉ, rồi cầm lấy ba mươi lượng bạc phiếu. Sau đó được Đỗ Phụ và Đỗ Như Lâm dìu đỡ, yếu ớt trở về nhà.
Quãng đường về nhà không xa, thêm vào đó là ban ngày, người qua lại đông đúc, nên khá an toàn.
Về đến nhà, Đỗ Phụ vẫn không ngừng thở dài, còn Đỗ Như Lâm thì ngồi im lặng một góc, trông có vẻ đang suy nghĩ.
Đỗ Thanh Thần ngồi trên giường, nghỉ ngơi một lúc, sau khi hơi thở ổn định mới nói: "Phụ thân, tiểu đệ, số bạc này chúng ta không thể giữ quá lâu. Hiện giờ nhà chúng ta toàn là người già yếu bệnh tật, người ngoài đều biết. Cũng đồng thời, họ biết chúng ta có ba mươi lượng bạc. Số tiền này tuy không nhiều, nhưng cũng không ít, đủ để khiến người khác thèm muốn. Chúng ta cần tiêu ngay, lại phải tiêu sao cho ai ai cũng biết, mới có thể yên tâm."
Nghe vậy, Đỗ Phụ càng thêm khó chịu: "Ta đã nói rồi, không nên bán tiệm. Bây giờ thì hay rồi, sản nghiệp tổ tiên không còn, bạc cũng giữ không được. Đây là cái nghiệp gì chứ!"
Đỗ Thanh Thần mỉm cười, quay sang hỏi Đỗ Như Lâm: "Tiểu đệ, đệ thấy thế nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)