Tuyệt vọng nổi lên trong lòng Phó Chỉ Toàn, thanh danh của nàng đã hỗn độn, lại bị hai tên súc sinh này đạp hư, thế gian làm gì còn chỗ cho nàng dung thân?
Nàng không cam lòng, dù có chết cũng muốn được chết sạch sẽ.
Cũng không biết lấy được sức lực từ chỗ nào tới, Phó Chỉ Toàn đột nhiên cúi đầu, gắt gao cắn mạnh vào lỗ tai của Mao Đản.
“A…… lỗ tai của ta, đau muốn chết ….” Mao Đản ăn đau, buông lỏng Phó Chỉ Toàn ra, phủi tay hung hăng cho nàng mấy cái tát, sau đó che lại cái lỗ tai bị cắn đứt mất một nửa, hoảng sợ hét lên,”lỗ tai của ta, lỗ tai của ta bị cắn đứt, làm sao bây giờ?”
“Phế vật! Vẫn là phải để lão tử tự mình tới.” Chí ca mắng một câu, sờ sờ mệnh căn đã khôi phục lại, tùy tay nhặt lên một cây gậy gỗ, nhìn khóe miệng đang chảy máu của Phó Chỉ Toàn đi đến.
Phó Chỉ Toàn trơ mắt nhìn hắn đến gần. Ăn mấy cái tát, hiện tại nàng đang váng đầu, ù tai, cả người vô lực, làm sao là đối thủ của tên súc sinh này.
Nhắm mắt, Phó Chỉ Toàn đột nhiên nhào hướng Mao Đản, ôm lấy đùi của hắn, dùng hết chút sức lực cuối cùng, hướng về phía đống lửa bên cạnh lăn một cái
“Không…… Mặc kệ chuyện của ta, thật sự, không……” Hắn lắp bắp mà nói.
Một người mặc quần áo giống như thị vệ ,đôi mắt tà tà liếc nhìn hắn một cái, khinh miệt nói:”Đứng ra một bên đi!”
Chân của Chí ca run run, đứng ở ven đường không dám nói lời nào.
Không bao lâu, mấy tên thị vệ kéo ra hai thi thể bị thiêu cháy đến đen tuyền, nhìn không ra bộ dáng con người, khom người nói:”Điện hạ, hai người này, chỉ còn một hơi thở cuối cùng!”
Toàn thân đều bị bỏng đến biến dạng, dù cho có là thần tiên hạ phàm cũng không thể cứu được.
“Chôn đi.” Lục Tê Hành đạm mạc mà nói một câu, xoay người muốn đi, đột nhiên một cái tay đen xì máu chảy đầm đìa gắt gao bắt được ống quần của hắn, nhìn thấy được cả xương trắng bên trong chỗ khớp tay bị gẫy.
Lục Tê Hành giật mình một cái, ngồi xổm xuống, hỏi:”Ngươi còn có di nguyện gì?”
“…… Khụ……” Phó Chỉ Toàn dùng sức hé miệng, lại phát hiện giọng nói bị khói xông hỏng rồi, không phát ra nổi bất luận thanh âm gì.
Nàng chậm rãi buông tay ra, liền lấy máu trên đầu ngón tay, dùng sức viết xuống ba chữ: Quý Văn Minh.
Sau đó đầu ngả sang một bên, tắt thở hoàn toàn.
Lục Tê Hành giơ tay vuốt phẳng đôi mắt đến chết cũng không chịu nhắm chặt của nàng,đứng dậy nói: “Chương Vệ, phân phó đi xuống, tra rõ án phóng hỏa này, đặc biệt là Quý Văn Minh người này.”
10 ngày sau, vừa mới khải hoàn trở về được một tháng, nổi bật có một không hai, Võ Nghĩa tướng quân Quý Văn Minh bị cắt chức, đồng thời, mới làm không đến nửa tháng phu nhân tướng quân Tiền Trân Trân cũng bị bắt vào ngục. Phủ tướng quân Võ Nghĩa tựa như phù dung sớm nở tối tàn, giây lát liền bị tiêu diệt.
Gió thu hiu quạnh, mưa đánh chuối tây.
Mưa thu tí tách tí tách, đã rơi liền ba ngày liên tục, trong không khí tựa hồ đều tràn ngập một cỗ hơi ẩm.
Tiểu Lam tay cầm chén sứ đang toả nhiệt nhẹ nhàng đẩy cửa, đi vào trong phòng, đặt ở trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, cẩn thận xốc màn lụa màu đỏ sậm lên, thấp giọng kêu: “Thiếu phu nhân, tới giờ uống thuốc rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

