Cảnh Nhân Cung.
"Mẫu hậu, hài tử đó hiện giờ đã được ghi dưới danh nghĩa Tần Vương rồi." Thái tử phi vò nát khăn tay, thần sắc giãy giụa.
"Hồ đồ!"
Kế hậu nhấp một ngụm trà: "Chẳng lẽ các con thực sự cho rằng Lăng nhi bị đánh trượng là vì nó kết bè kết phái sao?"
Thái tử phi ngẫm ra điều gì đó, trừng lớn hai mắt không dám tin.
"Nếu thực sự là kết bè kết phái thì tội danh đó đâu phải đánh trượng là giải quyết được!"
Nghe lời Kế hậu, sắc mặt Tống Ngôn Tranh thay đổi: "Hoàng tổ phụ là trong lòng có giận, đang trút giận thay Đại bá và Tống Thời Hoan, đúng không ạ?"
Sự ghen tị trên mặt Tống Tích Nhan đã không giấu được nữa, Kế hậu thấy vậy thở dài thật sâu.
Đứa tôn nữ này của bà ta cái gì cũng tốt nhưng không biết tại sao lại không lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng. Không chỉ Tích Nhan, ngay cả Ngôn Tranh cũng vậy, Hoàng thượng đối với chúng cũng chẳng khác gì những tôn nhi khác.
Chỉ có Tống Thời Hoan là khác biệt.
"Nó là hài tử chịu khổ." Kế hậu vỗ vỗ tay Thái tử phi: "Hoàng thượng năm xưa cũng là từ những ngày tháng khổ cực đi lên, nhìn thấy nó tự nhiên sẽ đặc biệt thương xót."
"Có đôi khi, chỉ một chút thương xót này, kết quả sẽ khác nhau một trời một vực."
"Nhi tức đã hiểu."
Thái tử phi nhớ đến cảnh tượng Tống Thời Hoan lao lên đỡ trượng cho Tống Dụ ngày hôm đó, mím môi:
"Nhưng Tần Vương đối đãi với con bé rất tốt, con bé chưa chắc đã chịu quay đầu."
"Nó là khúc ruột từ trên người con rơi xuống, con nói vài lời mềm mỏng, đối xử tốt với nó một chút, nó còn có thể ghi thù con được sao?" Kế hậu hơi nhếch môi: "Con chỉ cần bỏ ra một nửa sự tốt bụng đối với Tích Nhan là đủ rồi."
Thái tử phi nhận lời, dẫn hai đứa con rời khỏi Cảnh Nhân Cung.
Kế hậu có chút mệt mỏi dựa vào đầu giường.
"Nương nương, nô tài vừa rồi thấy Thái tử phi và Hoàng tôn vừa ra ngoài liền bắt đầu dỗ dành Phúc Vận quận chúa rồi." Trần Trì đốt hương cho Kế hậu, chậm rãi mở miệng.
"Dỗ dành Tích Nhan thế nào bổn cung không quản."
Kế hậu nhắm mắt dưỡng thần: "Nhưng Tống Thời Hoan nhất định phải ghi lại dưới danh nghĩa Lăng nhi. Trần Trì, bổn cung hỏi ngươi, ngươi cảm thấy hài tử đó so với Tích Nhan thế nào?"
Trần Trì do dự một lát, không biết nên mở miệng thế nào.
"Mới mấy ngày mà Tống Dụ đã như biến thành người khác, vứt hết những thứ ô uế đó đi. Bất kể hài tử này là thông minh hay ngu dốt đều không thể giữ lại ở Tần Vương phủ."
...
Tử Thần Điện, trắc điện.
"A Hoan, con thật sự không thích xem thoại bản sao?"
Tống Dụ nhìn Tống Thời Hoan lật xem sử sách, thần sắc đầy vẻ không thể tin nổi. Vậy mà lại có người không thích xem thoại bản.
Thật là hiếm có.
"Hoàng tổ phụ nói rồi, đọc sử sách có thể hiểu đạo lý. Con trước kia ở bên ngoài đều không xem được những cuốn sách này." Tống Thời Hoan xem đến mắt cũng không chớp: "Chỉ là có vài chỗ con xem không hiểu. Phụ vương, chỗ này có nghĩa là gì?"
Nụ cười trên mặt Tống Dụ cứng lại tại chỗ.
Hắn từ nhỏ đã không thích đến Thượng Thư Phòng, làm sao biết được là có ý gì?
Sách đến lúc dùng mới hận ít!
"Khụ khụ khụ..." Tống Dụ gãi đầu: "Bổn vương sợ giải thích sai cho con, thế này đi, bổn vương mời riêng cho con một vị phu tử."
Đang lúc Tống Dụ và Tống Thời Hoan mắt to trừng mắt nhỏ, một giọng nói vang lên:
"Tỷ tỷ chỗ nào không hiểu, hỏi mẫu phi là được."
Thấy là Tống Tích Nhan, Tống Dụ và Tống Thời Hoan đồng thời ngẩn ra trong giây lát.
"Mẫu phi năm xưa là tài nữ nổi danh kinh thành, tỷ tỷ không cần mời phu tử khác đâu." Tống Tích Nhan cười nhạt, tiến lên kéo tay Tống Thời Hoan, chen Tống Dụ sang một bên.
Thái tử phi còn có vẻ hơi câu nệ: "Thân thể thế nào rồi? Điện hạ đặc biệt dặn dò, bảo mang cho con cây nhân sâm ngàn năm để tẩm bổ."
Thấy Tống Thời Hoan đang xem sử sách, trong lòng Thái tử phi không khỏi mềm nhũn một chút.
Bà ta ở cái tuổi này cũng giống như vậy, thích xem sử sách.
"Sử sách tối nghĩa, xem không hiểu là bình thường." Thái tử phi tỉ mỉ quan sát Tống Thời Hoan, cảm thấy nàng sinh ra không giống bà ta cũng không giống Thái tử, nhưng rốt cuộc vẫn là con bà ta sinh ra, vẫn có những chỗ giống nhau khác.
Hiện giờ lại có sự thương yêu của phụ hoàng... "Nếu con muốn có thể chuyển đến Đông Cung ở, chỗ nào không hiểu ta đều giảng cho con."
Tống Thời Hoan mày mắt cong cong, chỉ vào Tống Dụ đã hoàn toàn hóa đá một bên: "Phụ vương con cũng giảng được cho con, phụ vương, người nói có đúng không?"
"Hả?"
Tống Dụ phản ứng lại, ánh mắt bất thiện trừng Thái tử phi. Đây là muốn đến cướp nữ nhi hắn?
Phì!
Đồ không biết xấu hổ.
"Đương nhiên rồi." Tống Dụ cứng rắn đáp lại, nhanh chóng liếc qua nội dung trang sử sách đó: "A Hoan, bổn vương đi hâm nóng ly sữa bò cho con trước."
Sau đó nén đau đi về phía chính điện: "Ngô Kỳ, nhanh lên, bổn vương muốn gặp phụ hoàng."
Trong điện, Nguyên Hựu Đế còn đang khổ sở phê duyệt tấu chương nghe thấy động tĩnh, vừa đi được vài bước đã bị Tống Dụ đâm sầm vào người: "Phụ hoàng, hỏi người một vấn đề, nước sôi lửa bỏng."
Nguyên Hựu Đế nghe xong lời Tống Dụ, khóe miệng giật liên hồi.
"Con không phải đầu óc hỏng rồi chứ? Từ nhỏ hễ đọc sách là kêu đau đầu, lúc này lại đến hỏi trẫm sử sách?" Nguyên Hựu Đế đưa tay muốn thăm dò nhiệt độ trên trán Tống Dụ.
Tống Dụ gấp đến mức xoay vòng vòng: "Phụ hoàng, chậm chút nữa là nữ nhi con bị cướp mất rồi."
"Ai dám!"
Tống Dụ thề, đây là lần đầu tiên hắn nghe được lời êm tai như vậy từ miệng lão đầu tử.
...
Tống Dụ thuật lại nguyên văn lời Nguyên Hựu Đế cho Tống Thời Hoan nghe một lần, Tống Thời Hoan gật đầu liên tục.
"Hóa ra là ý này, phụ vương thật lợi hại!"
Mấy lời vừa rồi còn là ông nói cho tên hỗn đản đó biết đấy!
"A Hoan bây giờ là nữ nhi của bổn vương, nếu có chỗ nào không hiểu bổn vương tự sẽ giúp nó giải quyết, không phiền nhị đệ muội bận tâm nữa."
Nghe Tống Dụ từ chối không chút lưu tình, nụ cười trên mặt Thái tử phi lập tức có chút không giữ được.
"Đã vậy, A Hoan, ta và muội muội con ngày mai lại đến."
Nói xong liền vội vã rời đi.
Tống Thời Hoan chớp chớp mắt, tiếp tục vùi đầu lật xem sử sách, ở nơi Tống Dụ không nhìn thấy, khóe miệng hơi nhếch lên.
Mà lúc này Tống Dụ còn chưa biết vừa rồi hắn đã tự đào cho mình một cái hố to tướng.
Nửa canh giờ sau.
Tống Thời Hoan lại chỉ vào một chỗ khác trong sử sách: "Phụ vương, vậy chỗ này có nghĩa là gì ạ?"
Nước trà trong miệng Tống Dụ suýt chút nữa phun ra, lại một lần nữa hỏa tốc chạy đi cầu cứu Nguyên Hựu Đế.
Vài lần như vậy, ánh mắt Tống Dụ tan rã, hai mắt vô thần.
Còn Tống Thời Hoan thì chỉ vào cái bụng căng tròn: "Phụ vương, con thực sự uống không nổi sữa bò nữa rồi, đã uống ba ly rồi."
Một nén nhang sau, Tống Dụ lại đến trước mặt Nguyên Hựu Đế, lần này Nguyên Hựu Đế ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Lại chỗ nào không hiểu?"
Nhưng Tống Dụ lại thốt ra lời kinh người:
"Tìm cho con một phu tử thông hiểu sử sách."
Cạch, bút son trong tay Nguyên Hựu Đế rơi xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

