"A Hoan, ngồi bên cạnh Hoàng tổ mẫu được không?"
Món gà hầm còn lại được bưng lên bàn, Nguyên Hựu Đế cũng không truy cứu chuyện Tống Dụ và Tống Thời Hoan đến muộn nữa. Mấy người Đông Cung thấy vậy, đáy mắt đều lóe lên vài phần oán hận.
Bọn họ đã uổng công đợi lâu như vậy.
"Nó sợ người lạ, ngồi bên cạnh bổn vương là được."
Tống Dụ bình thản để Tống Thời Hoan ngồi sát bên mình: "Các người ai muốn ăn thì cứ ăn đi, chúng ta đều no rồi."
Một câu nói suýt chút nữa khiến Tống Tích Nhan đang đói meo bật khóc.
Tống Tích Nhan nàng ta từ khi nào ở trong hoàng cung phải chịu đói chịu tủi thân như thế này.
Thấy Tống Dụ không chút kiêng nể từ chối mình, thần sắc Kế hậu càng thêm dịu dàng như nước: "Hoàng thượng, thần thiếp thấy Dụ nhi giờ có A Hoan cũng ra dáng làm cha rồi đấy."
Nguyên Hựu Đế nghe vậy tuy ngoài miệng không nói gì, chỉ cắm cúi ăn gà hầm nhưng chòm râu vểnh lên vẫn để lộ tâm trạng tốt của ông.
Cái tên hỗn đản này cuối cùng cũng có chút tiến bộ.
Nhưng Kế hậu lại chuyển giọng: "Nếu năm xưa... Dụ nhi cũng sớm thành gia lập thất, sinh nhi dục nữ thì cũng không đến mức hoang phế lâu như vậy..."
Không khí đột ngột chìm vào tĩnh lặng.
Sắc mặt Nguyên Hựu Đế và Tống Dụ gần như đồng thời trầm xuống, như thể sắp nhỏ ra mực.
"Ta có lúc cũng nghĩ không thông, tại sao có người làm sai chuyện mà đến nửa phần chột dạ cũng không có?" Trên mặt Tống Dụ mang theo mười phần châm chọc: "Thế mà còn dám chủ động nhắc đến những chuyện dơ bẩn đó."
"Hỗn xược!"
Nguyên Hựu Đế đập bàn đứng dậy, trừng mắt nhìn Tống Dụ: "Ngươi bây giờ còn dám chỉ vào mặt mẫu hậu ngươi mà mắng hả? Tống Dụ, trong mắt ngươi còn có người phụ hoàng này là trẫm không?"
"Ta nói sai chỗ nào? Rõ ràng là bà ta cố ý tính kế..." Tống Dụ cũng đứng phắt dậy theo, nhưng chưa đợi hắn nói hết câu thì một cái tát vang dội đã giáng xuống mặt hắn.
Tống Dụ chỉ cảm thấy bên tai ong ong, trước mắt cũng có chút choáng váng.
"Hoàng thượng, đừng đánh Dụ nhi." Kế hậu che chắn trước mặt Tống Dụ, dáng vẻ hệt như một mẫu thân hiền từ: "Là thần thiếp nói lỡ lời, sau này thần thiếp không nhắc đến nữa là được."
Nhưng lời nói ra lại khiến cục diện càng thêm tồi tệ.
"Hoàng hậu không cần nói đỡ cho nó. Đại Kỳ ta xưa nay lấy hiếu trị thiên hạ, không ngờ trẫm lại nuôi ra một thứ ngỗ nghịch bất hiếu như vậy."
Tống Dụ đưa tay đẩy Kế hậu ra, muốn trực tiếp tranh luận với Nguyên Hựu Đế.
Nhưng rõ ràng chỉ dùng chút sức lực, Kế hậu lại ngã nhào xuống đất, may mà được Thái tử phi đỡ lấy. Mấy ánh mắt phẫn nộ trong nháy mắt bắn về phía Tống Dụ.
Tống Dụ ngẩn người, ngay sau đó liền cười nhạo thành tiếng:
"Các người nói đúng, Tống Dụ ta chính là một thứ ngỗ nghịch bất hiếu."
Trong sân.
Tống Dụ bị đè lên ghế dài, hai thái giám cầm tấm ván vừa dài vừa dày, từng cái từng cái đánh lên người hắn. Tống Dụ cắn răng nín thinh, không kêu một tiếng.
Tống Thời Hoan đứng một bên, trong mắt chỉ còn lại hình ảnh những tấm ván gỗ không ngừng vung lên.
"Sợ đến ngốc rồi à?" Tống Ngôn Tranh đi đến bên cạnh Tống Thời Hoan: "Ta đã nói sớm rồi, ngươi sẽ hối hận vì ngày hôm đó đã chọn Tần Vương."
"Đại ca nói nhiều với nó làm gì, dọa cho ngốc luôn mới tốt." Trên mặt Tống Tích Nhan mang theo vài phần âm độc. Trong Cảnh Nhân Cung đều là người của Hoàng tổ mẫu, nàng ta đương nhiên không chút kiêng dè: "Nó biến thành kẻ ngốc, Tần Vương vốn dĩ cũng là kẻ ngốc, vừa vặn gom thành một cặp cha con."
"Tống Thời Hoan, phụ thân do chính tay ngươi chọn giờ đang bị đánh, còn Hoàng tổ phụ thì đang ở trong phòng bồi tiếp Hoàng tổ mẫu, phụ vương và mẫu phi ta cũng đang hầu hạ bên cạnh." Tống Tích Nhan cười: "Đây chính là khoảng cách giữa ngươi và ta."
Trong mắt Tống Tích Nhan lóe lên vẻ ác độc, nàng ta nhìn ra được Hoàng tổ mẫu muốn lôi kéo con nhóc hoang dã trước mắt này.
Dựa vào cái gì chứ! Nàng ta mới là tôn nữ Hoàng tổ mẫu yêu thích nhất.
"Khoảng cách sao?"
Tống Thời Hoan khẽ lẩm bẩm.
Nàng nhìn ra được thái giám đánh trượng đã dùng mười hai phần sức lực, cứ tiếp tục thế này, Tống Dụ gãy chân cũng không phải là không thể.
Nhưng hổ dữ còn không ăn thịt con, Nguyên Hựu Đế tuyệt đối sẽ không hạ độc thủ như vậy.
Trong khoảnh khắc, Tống Thời Hoan lao về phía Tống Dụ với tốc độ cực nhanh, căn bản không cho hai tên thị vệ cơ hội phản ứng. Tấm ván nặng nề đập xuống người nàng.
Chỉ một cái, Tống Thời Hoan liền ngất đi.
"A Hoan, A Hoan..." Tống Dụ phản ứng lại, gầm lên giận dữ, cố gắng chống người dậy ôm lấy Tống Thời Hoan. Động tĩnh trong sân đã kinh động đến Nguyên Hựu Đế.
"A Hoan sao rồi?"
"Phụt..."
Tống Dụ phun ra một ngụm máu tươi, máu nhuộm đỏ đôi môi mỏng, thần sắc càng thêm lạnh lẽo: "A Hoan thay ta đỡ một trượng, gọi ngự y cho con bé."
Nguyên Hựu Đế nhìn Tống Thời Hoan bất tỉnh nhân sự, đầu ngón tay run rẩy.
"Truyền chỉ của trẫm, gọi Mai thái y."
Viện chính Thái Y Viện, Mai Tri Lâm, là tâm phúc của Nguyên Hựu Đế.
Mai thái y rất nhanh đã tới, sau khi bắt mạch cho Tống Thời Hoan xong không nhịn được thốt lên kinh hãi:
Nguyên Hựu Đế nhìn về phía Kế hậu. Ông tuy hạ lệnh đánh tên hỗn trướng kia, nhưng người hành hình chỉ cần không phải kẻ ngốc thì ra tay phải biết nặng nhẹ.
Nhưng A Hoan chỉ chịu một trượng đã ngất lịm đi.
Còn tên hỗn trướng kia, Mai Tri Lâm nói bị thương vào tận bên trong, suýt chút nữa thì... "Hoàng thượng... thần thiếp cũng không biết Dụ nhi và A Hoan sẽ bị thương thành như vậy."
Kế hậu có chút hoảng loạn, sao bà ta có thể làm chuyện ngu xuẩn rõ ràng như vậy được.
Nhưng khi Kế hậu nhìn thấy sắc mặt khó coi của Thái tử, môi bà ta trong nháy mắt trắng bệch.
Ngu xuẩn!
"Hoàng hậu nếu ngay cả người trong cung mình cũng không quản được, trẫm sẽ thay Hoàng hậu quản."
Giọng Nguyên Hựu Đế bình thản nhưng Kế hậu lại càng thêm kinh hãi. Đây là lần đầu tiên Nguyên Hựu Đế trước mặt bao nhiêu người tỏ thái độ với bà ta.
"Hoàng thượng minh giám, Dụ nhi là cốt nhục duy nhất của tỷ tỷ, thần thiếp coi nó còn quan trọng hơn cả Lăng nhi." Lời lẽ của Kế hậu khẩn thiết: "Nếu Hoàng thượng không tin, thần thiếp có thể đối với linh vị của tỷ tỷ mà thề."
"Người đâu, lôi hai tên thái giám hành hình ra đánh chết."
Nguyên Hựu Đế không thèm để ý đến Kế hậu, chỉ lạnh lùng xử lý hai tên thái giám, sau đó phất tay áo bỏ đi, còn sai người khiêng Tống Dụ và Tống Thời Hoan đi.
Trong phòng.
Kế hậu tức giận ném chuỗi hạt Phật trong tay vào người Thái tử: "Trước mặt phụ hoàng con mà giở trò khôn vặt, con bây giờ đúng là to gan lớn mật."
"Mẫu hậu bớt giận, hài nhi vốn tưởng rằng dù trượng đánh có nặng đến đâu, với tính cách của Tống Dụ cũng chỉ sẽ cắn răng chịu đựng. Nếu không có Tống Thời Hoan, đợi đến lúc phụ hoàng biết được trượng nặng nhẹ thế nào thì cũng đã muộn rồi." Thái tử căm hận nói: "Một nước cờ hay, bị nghiệt chủng kia phá hỏng rồi."
Chỉ thiếu chút nữa thôi, hắn ta có thể khiến Tống Dụ cả đời sau không đứng dậy nổi nữa.
Nghiệt chủng kia sao không biến mất khỏi thế gian này đi!
"Chẳng lẽ con không nhìn ra phụ hoàng con rất thích nó sao? Chỉ là một hài tử thôi, nuôi ở Đông Cung là được." Kế hậu hận sắt không thành thép: "Giờ thì hay rồi, biếu không cho Tống Dụ một hài tử."
"Còn nữa, năm xưa chuyện bổn cung tính kế Tống Dụ tư thông với Tâm nhi, chuyện này nếu bị phụ hoàng con biết được, không chỉ ngôi vị Hoàng hậu của bổn cung mà ngay cả ngôi vị Thái tử của con cũng không giữ được đâu!"
Kế hậu vừa nhắm mắt lại, trước mắt liền hiện lên cảnh tượng Tống Dụ bóp cổ Tâm nhi, ép Tâm nhi đang mang thai hai tháng uống thuốc phá thai.
Kế hậu không nhịn được rùng mình một cái.
Mà Thái tử cũng trắng bệch cả mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)