Đông Cung.
"Ngôn Tranh, chuyện Hồng Chi Các con rốt cuộc biết được bao nhiêu?" Thái tử phi nhìn Tống Ngôn Tranh trước mắt, đột nhiên cảm thấy có chút không nhận ra trưởng tử của mình nữa.
"Mẫu phi, hài nhi cũng không biết toàn bộ sự việc." Tống Ngôn Tranh nhẹ giọng nói, mày mắt ôn thuận: "Hài nhi và phụ vương ngày thường đều không tránh khỏi việc lo lót quan trường, chỉ dựa vào chút bổng lộc đó cũng không đủ. Cữu mẫu nói có thể giúp chúng con cho nên liền..."
Ánh mắt Thái tử phi có chút tan rã, rõ ràng đã không nghe lọt lời giải thích của Tống Ngôn Tranh.
"Mẫu phi, Hồng Chi Các đó tuy lợi nhuận không ít nhưng một phần lớn cũng là cữu mẫu cầm đi làm việc thiện rồi." Tống Ngôn Tranh hơi cúi người: "Nếu mẫu phi không thích, hài nhi sau này sẽ không nhận bạc của cữu mẫu nữa, hài nhi không muốn làm chuyện khiến mẫu phi buồn lòng."
Hô hấp Thái tử phi đột ngột ngưng trệ.
Ngày sau nếu điện hạ đăng cơ, Ngôn Tranh chính là ứng cử viên Thái tử danh chính ngôn thuận.
Cũng khó trách Thường gia nguyện ý bỏ bạc ra trợ lực cho điện hạ và Ngôn Tranh.
"Lần này chúng ta cùng giúp Thường gia lấp cái lỗ hổng này." Thái tử phi gượng cười, ý thức được bà ta không thể vì chuyện này mà làm hỏng quan hệ giữa Thường gia và Đông Cung.
Nếu thực sự như vậy, bà ta chính là tội nhân của Thường gia.
"Mẫu phi, hài nhi và Thường gia vốn là một thể, sau này hài nhi tốt lên, Thường gia tự nhiên cũng sẽ theo đó mà một bước lên mây."
Trong lời nói của Tống Ngôn Tranh, Thái tử phi dần dần tỉnh táo lại.
"Nếu còn chuyện tương tự cũng nên cho mẫu phi biết trước."
"Vâng, vâng, lần này là hài nhi sai rồi." Tống Ngôn Tranh thấy dỗ được Thái tử phi thì thở phào nhẹ nhõm: "Lần này để Tần Vương phủ chiếm thượng phong, đặc biệt là dã nha đầu Tống Thời Hoan kia miệng lưỡi trơn tru, hỏng từ trong trứng nước rồi, không cho nó đến Đông Cung đúng là lựa chọn vô cùng chính xác."
"Sao vậy?" Thái tử phi cũng không biết chi tiết sự việc lúc đó, chỉ biết số bạc Thường gia cần trả vô cùng lớn.
Đợi Tống Ngôn Tranh kể xong quá trình Tống Dụ và Tống Thời Hoan bắt nạt Tống Tích Nhan như thế nào thì sắc mặt Thái tử phi phức tạp. Bà ta vẫn luôn coi Tích Nhan là nữ nhi đáng tự hào nhất của mình, nhưng dạo gần đây...
Trước là bị phụ hoàng nói không có thiên phú, ngốc điểu tiên phi, sau lại bị ban Nữ Giới.
Hiện giờ, bà ta cũng không dám khoe khoang sự ưu tú của Tích Nhan trước mặt hai người tỷ muội nữa.
"Bọn họ lại đối xử với Tích Nhan như vậy." Dù sao cũng là đứa con tay mình nuôi lớn, Thái tử phi vẫn mềm lòng.
"Đúng vậy, thời gian trước mẫu phi người không mấy khi đến thăm Tích Nhan, Tích Nhan đau lòng lắm." Lời lẽ Tống Ngôn Tranh khẩn thiết: "Tính tình Tích Nhan người còn không rõ sao?"
"Ta đi thăm Tích Nhan đây."
"Mẫu phi từ nhỏ đã là chưởng thượng minh châu của Thường gia, được ngoại tổ phụ chiều chuộng đến tâm tính đơn thuần, bình sinh coi trọng nhất là thể diện, cho nên có một số việc không để mẫu phi biết là tốt nhất." Sắc mặt Tống Ngôn Tranh âm trầm: "Chỉ cần mẫu phi đến viện Tích Nhan, Tích Nhan nhất định có thể dỗ dành mẫu phi vui vẻ."
Nhưng vừa nghĩ đến việc phải nhả ra số bạc đã ăn vào, hàn khí quanh người Tống Ngôn Tranh càng đậm thêm vài phần.
...
Tần Vương phủ.
"Nhiều tiền quá, quận chúa, nô tỳ từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy nhiều... vàng như vậy."
Hai mắt Bão Hạ sáng rực, ngay cả Nghênh Xuân vốn trầm ổn cũng không nhịn được nhìn thêm vài lần.
"Đây chỉ là lợi nhuận của Hồng Chi Các thôi." Khóe miệng Tống Dụ sắp ngoác đến mang tai: "Vương phủ chúng ta nhiều cửa tiệm như vậy, vàng e là cả phòng cũng không chứa hết đâu."
Dù là Tống Thời Hoan, lòng bàn tay cũng không nhịn được toát mồ hôi.
Phụ vương vậy mà... giàu có thế sao?
"A Hoan, con không biết đâu, vừa rồi bộ dạng của Thường gia kia cứ như bổn vương ăn thịt trên người bọn họ vậy." Tống Dụ bĩu môi: "Làm như bổn vương là kẻ ác vậy."
Đâu chỉ là ăn thịt Thường gia.
E là còn có thịt của Kế hậu, Đông Cung nữa đấy.
Ánh mắt Tống Thời Hoan khẽ động: "Phụ vương, Thường gia cầm bạc của chúng ta làm việc thiện thế thì tính là thiện nhân cái gì, chúng ta cầm tiền của mình làm việc thiện mới là thiện nhân chân chính!"
Nàng muốn kéo Thường phu nhân từng chút một từ vị trí đại thiện nhân xuống.
Để tất cả mọi người đều biết bộ mặt xấu xí thật sự của Thường gia.
"Ý của A Hoan là..."
"Dù sao sau này chúng ta còn rất nhiều tiền, chi bằng phụ vương vào cung nói với Hoàng tổ phụ, sau này lợi nhuận hàng năm của Hồng Chi Các chúng ta đều nguyện ý lấy ra cứu tế dân chúng các nơi." Ánh mắt Tống Thời Hoan chân thành: "Năm xưa nếu A Hoan cũng gặp được người tốt như vậy thì đã không bị đói rồi."
Vừa nghe lời này, tim Tống Dụ đau nhói mấy cái.
"A Hoan lương thiện, bổn vương lập tức vào cung."
Tống Thời Hoan gật đầu nhìn núi vàng trước mắt.
Tấm lòng cứu tế dân chúng là thật, muốn tạo ấn tượng tốt trước mặt Hoàng tổ phụ cũng là thật.
Muốn dưới sự che chở của Hoàng tổ phụ thuận lợi đòi lại lợi nhuận các cửa tiệm khác cũng là thật.
Nghĩ đến mục đích phức tạp của mình, Tống Thời Hoan không nhịn được cười.
Kệ đi.
Quân tử luận tích bất luận tâm*, nàng và phụ vương chính là người tốt nhất đẳng.
*Chú thích: Quân tử luận tích bất luận tâm (Đánh giá quân tử dựa vào hành động không dựa vào suy nghĩ): Ý nói đánh giá một người tốt hay xấu nên dựa vào việc làm thực tế của họ, không nên soi xét quá kỹ động cơ hay suy nghĩ bên trong, vì suy nghĩ thì vô cùng phức tạp và khó kiểm soát.*
Tử Thần Điện.
Tống Dụ tâng bốc Tống Thời Hoan lên tận mây xanh, cứ như tọa hạ đồng tử của Quan Âm Bồ Tát trên chín tầng trời.
"Phụ hoàng, người không biết đâu, A Hoan chính là muốn giúp đỡ những dân chúng đó. Năm xưa không ai giúp con bé như vậy cho nên con bé chịu rất nhiều khổ." Tống Dụ thậm chí còn lấy tay áo lau khóe mắt: "Núi vàng cao như vậy, A Hoan không cần suy nghĩ liền nói muốn quyên góp hết lợi nhuận hàng năm của Hồng Chi Các cho dân chúng."
"Không hổ là tôn nữ của trẫm."
Nguyên Hựu Đế cũng cảm động không thôi.
Trong thiên hạ, người giàu nứt đố đổ vách không thiếu, nhưng có ai có thể giống như một đứa trẻ, hào phóng đến mức hứa quyên góp hết lợi nhuận hàng năm chứ?
"Phụ hoàng, người định thời gian đi, tìm người đến phủ con chuyển vàng đi."
Nhìn bộ dạng này của Tống Dụ, Nguyên Hựu Đế không nhịn được cười: "Hiếm khi thấy con cũng có lúc hào phóng như vậy."
"Nếu có thể khiến những đứa trẻ giống như A Hoan được ăn một bữa no, cho dù bắt con quyên góp một nửa gia tài, con cũng tuyệt đối không do dự nửa phần."
Lời nói chắc nịch của Tống Dụ khiến Nguyên Hựu Đế sững sờ.
Nguyên Hựu Đế lần đầu tiên dùng ánh mắt đánh giá một hoàng tử để xem xét Tống Dụ. Ông kinh ngạc phát hiện, trong bốn đứa nhi tử này của mình, chỉ có trưởng tử trước mắt có một tấm lòng hào hiệp tế thế.
Làm vua, phải biết đặt bách tính trong lòng.
"Ngô Kỳ, truyền chỉ của trẫm, phàm là kẻ chiếm đoạt cửa tiệm của Tần Vương phủ, hạn trong ba ngày trả lại tất cả lợi nhuận, đồng thời trả lại cửa tiệm cho Tần Vương."
Ánh mắt Nguyên Hựu Đế hiền hòa: "Trẫm nghĩ phủ của con nhất thời cũng không điều động được nhiều nhân thủ đi xem cửa tiệm. Thế này đi, trẫm điều cho con một số người, con dùng trước đã."
"Đa tạ... đa tạ phụ hoàng."
Lúc Tống Dụ đi ra vẫn còn có chút mơ hồ. Mấy lần này, phụ hoàng sao lại tốt với hắn thế?
Chẳng lẽ là đang ủ mưu lớn, lại muốn đánh hắn một trận đòn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


