"Thật là quá quắt!" Từ lão phu nhân ôm Tống Thời Hoan vào lòng: "Đây là thấy A Hoan nhà ta nhỏ tuổi, nhân lúc Vương gia không có ở phủ mà bắt nạt A Hoan."
Tống Thời Hoan nghe vậy quệt nước mắt: "Hôm nay nếu không phải người đến, con... con e là bị đám nô tài này hành hạ đến không ra hình người."
Tống Tích Nhan nhìn chằm chằm Tống Thời Hoan, trong lòng tràn ngập nọc độc âm hiểm đang trào ra ngoài.
"Vừa rồi đám nô tài kia nói tỷ bị bệnh. Tỷ tỷ, muội thấy tỷ không bệnh." Tống Tích Nhan đi đến trước mặt Tống Thời Hoan, nắm lấy tay nàng: "Tỷ tỷ đang giả bệnh lừa gạt bọn họ sao?"
"Hoàng tổ phụ từng nói, ghét nhất là người nói dối."
Huynh trưởng rõ ràng nói với nàng ta Tống Thời Hoan đã uống thuốc độc.
Hiện giờ chắc chắn là điên điên khùng khùng không dám gặp người, nàng ta mới nóng lòng muốn đến vạch trần bộ dạng xấu xí của Tống Thời Hoan.
Nhưng bây giờ lại vồ hụt!
"Ta làm sao có thể giả bệnh?" Tống Thời Hoan buồn bã: "Chẳng lẽ trong mắt muội muội ta là người như vậy sao?"
"Nếu không phải như vậy, tại sao tỷ tỷ thời gian dài như vậy lại tránh mặt Đại bá?"
"Tích Nhan!"
Lời Tống Tích Nhan vừa dứt thì Tống Ngôn Tranh liền vội vã mở miệng quát. Trong sát na Tống Tích Nhan liền ý thức được nàng ta gây họa rồi.
Nàng ta nói lời không nên nói.
"Tích Nhan, sao con lại hiểu rõ chuyện trong phủ bổn vương như vậy?"
Một giọng nói lười biếng vang lên. Tống Dụ xuất hiện đúng lúc, còn ra vẻ mờ mịt: "Đây là xảy ra chuyện gì vậy?"
"Vương gia, lão thân mạo muội nói ngài vài câu không phải. Ngài xuất phủ tiêu dao tự tại lại vứt quận chúa ở phủ, đám nô tài xấu xa này bắt nạt quận chúa không ra hình người." Trên mặt Từ lão phu nhân đầy vẻ không tán thành: "Nếu không phải hôm nay lão thân và Thái tử phi nương nương bắt gặp, còn không biết quận chúa phải chịu bao nhiêu ấm ức."
"Lũ cẩu nô tài, lại dám bắt nạt A Hoan!"
Tống Dụ nghe vậy tức giận đá mấy tên nô tài đang quỳ vài cước, giọng điệu thay đổi lại quay về trên người Tống Tích Nhan: "Vừa rồi Tích Nhan nói A Hoan tránh mặt bổn vương. Hít, chẳng lẽ Tích Nhan con gắn mắt trong vương phủ của bổn vương?"
Sắc mặt Từ lão phu nhân đột ngột thay đổi. Lăn lộn trong giới quyền quý lâu như vậy, bà vừa nghĩ liền thông suốt mấu chốt trong đó.
"Con... con chỉ là tiện miệng nhắc tới."
Hai tay Tống Tích Nhan vò khăn tay, ấp a ấp úng nói.
"Xem ra muội muội cũng không rõ chân tướng lại thà tin tưởng đám nô tài xấu xa kia cũng không chịu tin ta." Tống Thời Hoan rưng rưng nước mắt: "Muội muội quả nhiên không thích ta."
Biểu cảm của Tống Tích Nhan đều có chút vặn vẹo, không nhịn được gầm lên với Tống Thời Hoan: "Ngươi rõ ràng chính là cố ý muốn..."
Lời tiếp theo còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị Tống Ngôn Tranh bịt miệng lại.
"Đại bá, Cữu tổ mẫu, Tích Nhan có chút mất trí, đừng trách móc."
"Được rồi, vậy xin Thái tử phi làm chủ đi."
Từ lão phu nhân liếc nhìn Tống Ngôn Tranh và Tống Tích Nhan một cái, nhàn nhạt mở miệng nói với Thái tử phi.
Nhưng phản ứng vừa rồi của Tống Ngôn Tranh và Tống Tích Nhan lại khiến Thái tử phi có chút sinh nghi.
"Đánh tất cả đám người này hai mươi trượng, sau đó đem bán đi."
Thái tử phi ngừng một chút: "Đại bá, mấy ngày nữa ta sẽ bảo nội phủ đưa đến một số nô tài lanh lợi."
"Không cần đâu."
Tống Thời Hoan hít hít mũi: "Trong vương phủ này chỉ có ta và Phụ vương hai người, không cần nhiều nô tài như vậy, ta không quen quá nhiều người hầu hạ."
"Thế sao được..." Thái tử phi còn muốn nhét thêm tai mắt vào vương phủ.
"Cứ theo ý A Hoan đi, hài tử này ở bên ngoài khổ quen rồi, đột nhiên nhiều người nó sợ người lạ." Từ lão phu nhân ôm chặt Tống Thời Hoan: "Chuyện này lão thân sẽ đi nói với Hoàng thượng."
Thấy vậy, Thái tử phi chỉ đành thôi.
...
Tống Tích Nhan bị Tống Ngôn Tranh kéo rời khỏi vương phủ. Trước khi đi Từ lão phu nhân nhìn Thái tử phi với ánh mắt thâm sâu: "Nương nương, mười ngón tay con người tuy có ngón dài ngón ngắn nhưng nếu đứt một ngón thì chính là đau thấu tim gan đấy."
Thái tử phi nghe lời nói đầy ẩn ý của Từ lão phu nhân, theo bản năng tránh ánh mắt của bà.
Trong xe ngựa về cung, không khí trầm mặc hiếm thấy.
"Các con có phải có chuyện giấu Mẫu phi không?" Thái tử phi nhẹ giọng hỏi: "Tích Nhan, hôm nay cảm xúc của con tại sao lại kích động như vậy?"
"Mẫu phi lo xa rồi." Tống Ngôn Tranh lộ ra nụ cười: "Tích Nhan chỉ là tính tình trẻ con, nói Tống Thời Hoan giả bệnh cũng là vì muốn nhắc nhở nó Hoàng tổ phụ không thích người nói dối."
Nhưng Thái tử phi lại nhìn chằm chằm Tống Tích Nhan: "Tích Nhan, huynh trưởng con nói đúng không?"
"Mẫu phi, con... con thừa nhận là con không thích tỷ ấy cho nên muốn bới lông tìm vết." Hai mắt Tống Tích Nhan đỏ hoe: "Con chỉ là sợ tỷ ấy chia sẻ tình yêu của Mẫu phi, con quá yêu Mẫu phi rồi."
Lời nói nửa thật nửa giả khiến Thái tử phi tin vài phần, Thái tử phi thở phào nhẹ nhõm.
Không phải như bà ta nghĩ là tốt rồi...
Cũng đúng thôi, Tích Nhan là hài tử lương thiện biết bao, tuy rằng có chút tính khí kiêu căng nhưng sao có thể làm ra loại chuyện mà bà ta nghĩ chứ.
"Được rồi, là Mẫu phi không tốt, con mãi mãi là hòn ngọc quý duy nhất trên tay Mẫu phi."
Tống Tích Nhan thấy vậy chuyển khóc thành cười, rúc vào lòng Thái tử phi.
Đông Cung.
"Huynh trưởng, Mẫu phi có phải nghi ngờ muội rồi không?"
Ánh mắt Tống Tích Nhan u ám: "Trong lòng Mẫu phi vẫn có Tống Thời Hoan, nếu Mẫu phi biết sự thật chắc chắn sẽ không cần muội nữa."
"Nói lời ngốc nghếch gì đó, thuốc độc là ta tìm, cũng là ta sai người hạ, có liên quan gì đến muội."
Tống Ngôn Tranh thương xót nhìn Tống Tích Nhan: "Mẫu phi sao có thể không cần muội chứ?"
Tống Tích Nhan nghe vậy cúi đầu xuống. Nếu Mẫu phi biết bọn họ ra tay với Tống Thời Hoan thì thật sự sẽ còn ôm nàng ta vào lòng sao?
Nàng ta không dám đánh cược.
"Huynh trưởng, sẽ không có ai phát hiện là chúng ta chứ?"
"Yên tâm, cái đuôi ta đều xử lý sạch sẽ rồi." Tống Ngôn Tranh làm động tác cắt cổ: "Có điều, hiện giờ tai mắt ở vương phủ đều bị dọn sạch rồi, sau này không dễ ra tay nữa."
"Còn Cữu tổ mẫu nữa, hôm nay ánh mắt Cữu tổ mẫu nhìn muội, muội sợ."
Trong giọng nói của Tống Tích Nhan mang theo tiếng nức nở, nàng ta hôm nay thật sự bị Tống Thời Hoan chọc cho tức đến mụ mị đầu óc.
"Vừa rồi trên đường về ta vẫn luôn suy nghĩ nó làm sao có thể tránh được mưu kế của chúng ta." Mắt Tống Ngôn Tranh hơi híp lại: "Thời gian gần đây đừng hành động thiếu suy nghĩ vội, ta đi tra rõ tình hình trước đã."
"Được, đều nghe huynh trưởng."
Nhìn Tống Tích Nhan ngoan ngoãn, Tống Ngôn Tranh mềm lòng.
"Tích Nhan yên tâm, huynh trưởng sớm muộn gì cũng giúp muội trừ khử nó."
Chỉ cần Tống Thời Hoan chết, vết nhơ duy nhất của Đông Cung sẽ không còn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)