Nguyên Hựu năm thứ ba mươi sáu.
Bên trong cung điện nguy nga, khói trầm hương lượn lờ, mơ hồ hiện ra một thân ảnh nhỏ bé đang đứng trơ trọi.
Hài tử ấy gầy guộc xanh xao, sắc mặt vàng vọt như nến, đôi môi khô khốc nứt nẻ, mái tóc vừa bẩn vừa rối bù xù. Trên người nàng chỉ khoác một manh áo mỏng manh rách rưới, hoàn toàn lạc lõng giữa chốn lầu son gác tía này.
Giọng nói non nớt còn mang theo vài phần khàn đặc, rõ ràng chỉ là một hài tử mười tuổi nhưng uy áp tỏa ra lại khiến hai chân cung nữ kia mềm nhũn, hoảng hốt vội vàng lui ra ngoài.
Tống Thời Hoan lặng lẽ nhìn hình phản chiếu của mình trong gương đồng. Lúc này tứ chi nàng vẫn còn lành lặn, tay chân chưa bị người ta chặt đứt, đôi mắt cũng chưa bị chọc mù.
Nàng... thế mà thật sự đã trọng sinh rồi.
Ký ức kiếp trước ùa về như thác lũ khiến toàn thân Tống Thời Hoan bắt đầu run rẩy dữ dội.
Nàng vốn là đích nữ của Thái tử lưu lạc chốn dân gian, bên trên có ba vị đích huynh, còn có một muội muội song sinh. Hôm nay, chính là ngày nàng được hoàng thất tìm về.
Hôm nay cũng là sinh thần mười tuổi của nàng và muội muội Tống Tích Nhan.
Khác với nàng chịu cảnh màn trời chiếu đất, Tống Tích Nhan từ khi sinh ra đã là hòn ngọc quý trên tay của Đông Cung, dung mạo như tiên đồng, giọng nói tựa châu ngọc. Trên dưới Đông Cung đối với Tống Tích Nhan không gì là không đáp ứng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Hôm nay Thái tử còn đặc biệt cầu xin Nguyên Hựu Đế, triệu tập bá quan văn võ vào cung để chúc mừng sinh thần cho Tống Tích Nhan.
Sự xuất hiện đột ngột của nàng đã làm đảo lộn cả yến tiệc sinh thần long trọng ấy.
Nửa canh giờ trước, nghi thức tích huyết nhận thân diễn ra. Chén ngọc chứa máu hòa quyện bị Thái tử phi phẫn nộ đập vỡ tan tành, sắc mặt Thái tử xanh mét, vội vàng ôm chặt Tống Tích Nhan vào lòng như sợ nàng làm bẩn bảo bối của họ. Nguyên Hựu Đế thấy tình hình bắt đầu mất kiểm soát liền sai người đưa nàng đến thiên điện thay y phục.
Nhưng mười năm nay nàng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thân hình gầy gò ốm yếu như que củi, y phục của Tống Tích Nhan khoác lên người nàng chỉ càng thêm rộng thùng thình, trông vừa cổ quái vừa nực cười.
Kiếp trước, nàng ngoan ngoãn để mặc cho cung nữ thay y phục của Tống Tích Nhan cho mình, kết quả lại bị Thái tử phi điên cuồng xé nát ngay tại chỗ, còn lớn tiếng cảnh cáo nàng đừng hòng cướp đi bất cứ thứ gì của Tống Tích Nhan.
Nực cười thay, lúc đó nàng ngây thơ tưởng rằng nhờ có mối quan hệ máu mủ ruột rà này, hòn đá dù lạnh đến đâu cũng sẽ được ủ ấm. Cho nên nàng đã quỳ xuống dập đầu, cầu xin bọn họ đưa nàng về Đông Cung, khóc đến mức nôn ra cả máu.
Nàng đã sai lầm quá đỗi.
Sống ở Đông Cung, nàng vắt kiệt tâm tư để lấy lòng đám người thân ruột thịt này, cuối cùng đổi lại là sự ghẻ lạnh, bị tra tấn dã man đến chết, chết không toàn thây.
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Ông trời đã ban ơn cho nàng được sống lại một đời, kiếp này, nàng tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ đẫm máu kia nữa.
...
Tại Tử Thần Điện.
Sự xuất hiện của Tống Thời Hoan khiến cả đại điện đang ồn ào bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
"Tại sao còn không thay y phục? Thể diện hoàng gia sao có thể để ngươi bôi nhọ như vậy?"
Thái tử nhíu chặt mày, sắc mặt vô cùng khó coi. Nhìn bộ dạng nhếch nhác bẩn thỉu của nữ nhi này, hắn ta chỉ cảm thấy Đông Cung cao quý sao có thể dính phải vết nhơ như vậy.
"Y phục quá rộng, ta mặc không vừa." Tống Thời Hoan đáp, giọng nói bình thản đến lạ.
"Y phục của Tích Nhan đâu phải thứ ngươi có thể tùy tiện đụng vào!" Thái tử phi thần sắc kích động, giọng nói the thé: "Năm đó nếu ta chỉ sinh một mình Tích Nhan thì đã không sinh khó mà hỏng cả thân mình, bao nhiêu năm nay phải quấn quýt bên giường bệnh. Ngươi chính là một sao chổi khắc người!"
Các triều thần bên dưới nghe vậy đều dồn ánh mắt về phía Tống Thời Hoan, kẻ thì dò xét, người thì chán ghét, cũng có kẻ tiếc nuối... Nhưng Tống Thời Hoan lại như không hề hay biết, đáy mắt tĩnh lặng như một vũng nước đọng, không gợn sóng.
"Phụ hoàng, nhi thần không phải vô tình, chỉ là số mệnh của đứa trẻ này e là xung khắc với Đông Cung, tuyệt đối không thể đưa vào Đông Cung."
Thái tử nương theo lời Thái tử phi mà mở miệng, ngôn từ khẩn thiết, quỳ rạp xuống trước mặt Nguyên Hựu Đế. Những người khác của Đông Cung thấy thế cũng vội vàng quỳ theo.
Trưởng tử bên cạnh Thái tử - đại ca ruột thịt của nàng, ánh mắt bất thiện, nắm chặt tay Tống Tích Nhan như để trấn an, rồi tâu: "Hoàng tổ phụ, tuy rằng hai giọt máu đã hòa vào nhau, nhưng nó dù sao cũng lưu lạc bên ngoài mười năm, trên người có nhiễm thói hư tật xấu nào hay không vẫn chưa biết được. Chi bằng cứ nuôi ở Hoàng Giác Tự là thỏa đáng nhất."
Hoàng Giác Tự, nói là chùa, nhưng thực chất là nơi giam cầm những người hoàng thất phạm trọng tội.
Trong chốc lát, không khí trong điện trở nên ngưng trệ, ngột ngạt đến khó thở.
Nguyên Hựu Đế không nhịn được nhìn về phía Tống Thời Hoan. Hài tử gầy gò như một con mèo hen, mặt không cảm xúc đứng trơ trọi giữa đại điện, từ lúc bước vào đến giờ chỉ mở miệng nói đúng một câu.
Chẳng lẽ là kẻ ngốc?
"Tại sao không mở miệng nói giúp mình vài câu?" Nguyên Hựu Đế trầm giọng hỏi.
Mọi người lúc này mới giật mình nhận ra, vừa rồi Thái tử và Thái tử phi có thái độ cay nghiệt như vậy nhưng người trước mắt lại chẳng có phản ứng gì, không khóc lóc ỉ ôi, cũng không suy sụp sợ hãi.
Cứ như thể người bị chán ghét, xua đuổi không phải là nàng vậy.
Tống Thời Hoan cười lạnh trong lòng. Người đời đâu biết nỗi chán ghét của nàng đối với Đông Cung còn sâu nặng hơn gấp ngàn vạn lần sự chán ghét họ dành cho nàng.
"Ta không muốn chuyển vào Đông Cung."
Lời của Tống Thời Hoan như tảng đá lớn ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên từng tầng sóng vỗ.
Nguyên Hựu Đế khựng lại, hoàn toàn không ngờ Tống Thời Hoan sẽ thốt ra những lời như vậy.
Thái tử và Thái tử phi bên cạnh sắc mặt bỗng chốc xanh mét, lời này có khác gì vả thẳng vào mặt mũi Đông Cung đâu!
Tống Thời Hoan ngước mắt nhìn thẳng vào Nguyên Hựu Đế, dõng dạc nói: "Quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, không ép buộc người khác làm điều khó khăn. Ta không muốn làm tổn hại vận số cao quý của Đông Cung."
"Ngươi từng đọc sách?"
Nguyên Hựu Đế không kìm được ngồi thẳng người dậy, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc.
Tống Thời Hoan đâu chỉ từng đọc sách!
Kiếp trước, nàng đã thay ba vị đích huynh làm bao nhiêu bài sách luận, thay Tống Tích Nhan viết bao nhiêu văn chương hoa mỹ, e là Thái tử và Thái tử phi cũng không dám đếm kỹ.
Nàng trọng sinh trở về, nhờ phúc của Đông Cung kiếp trước mà biết rõ quá khứ của Nguyên Hựu Đế.
Kiếp trước, Thái tử nhìn những bài văn nàng viết với ánh mắt u ám, không chút lưu tình ra lệnh tuyệt đối không được để Nguyên Hựu Đế biết nàng lúc lưu lạc bên ngoài cũng biết đọc sách biết chữ, sợ nàng tranh mất hào quang của Tích Nhan.
Hôm nay, e là Đông Cung không thể được như ý nguyện kiếp trước rồi.
"Đã đọc. Lúc ở bên ngoài không có cơm ăn liền trèo lên tường viện của tư thục nghe trộm phu tử giảng bài, nghe say mê thì quên cả đói."
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Nguyên Hựu Đế nhìn Tống Thời Hoan bỗng chốc thay đổi. Đồng thời, mấy vị lão thần biết chuyện cũ của Nguyên Hựu Đế cũng đều nghiêm mặt, nhìn nàng với ánh mắt khác xưa.
Đông Cung lần này, e là đã bỏ lỡ một viên ngọc quý rồi.
Nguyên Hựu Đế năm nay sáu mươi hai tuổi, là vị hoàng đế xuất thân nông dân, tay trắng đánh hạ thiên hạ. Năm xưa lúc hàn vi ăn không đủ no, ông cũng đã từng vắt kiệt tâm tư để học chữ đọc sách y hệt như vậy.
Bởi vì Nguyên Hựu Đế từng chịu khổ cho nên đối đãi với con cháu đặc biệt khoan dung, mấy vị hoàng tử đều sớm được phong vương vị, hưởng phong địa thực ấp sung túc.
Hôm nay chứng kiến Đông Cung đối xử bạc bẽo với Tống Thời Hoan như vậy, trong lòng Nguyên Hựu Đế dấy lên sự bất mãn sâu sắc.
"Hài tử ngoan, mười năm nay con ở bên ngoài chịu khổ rồi." Nguyên Hựu Đế vẫy tay với Tống Thời Hoan, giọng nói cũng trở nên hòa ái hơn vài phần: "Lại đây, đến chỗ Hoàng tổ phụ."
"Hoàng tổ phụ, những năm này tôn nữ lưu lạc bên ngoài, chưa thể hầu hạ dưới gối, trong lòng thực sự áy náy." Tống Thời Hoan quỳ xuống đất, thần sắc nghiêm túc, dập đầu nói: "Cầu xin Hoàng tổ phụ khoan thứ cho tội bất hiếu của tôn nữ."
Nguyên Hựu Đế nghe xong, thế mà lại đích thân rời khỏi long ỷ, bước xuống đỡ Tống Thời Hoan dậy, hoàn toàn phớt lờ đám người Đông Cung còn đang quỳ rạp trên mặt đất.
"Trẫm biết, là hoàng gia nợ con."
Trong lòng Nguyên Hựu Đế càng thêm xót xa. Thái tử và Thái tử phi buông lời ác độc với hài tử này nhưng trong mắt nó lại không hề có chút thù hận nào, rõ ràng là một đứa bé chí thiện chí mỹ.
Hài tử này giống ông!
Không hổ là dòng máu của ông!
Cán cân trong lòng Nguyên Hựu Đế từ từ nghiêng lệch, ông nắm lấy bàn tay gầy guộc của Tống Thời Hoan, ân cần nói: "Con muốn gì, Hoàng tổ phụ hứa cho con một tâm nguyện."
Tống Tích Nhan đang quỳ bên cạnh đã không còn giữ được vẻ mặt bình tĩnh giả tạo, trong lòng gào thét: Một con nhóc hoang dã cũng xứng làm tỷ tỷ của nàng ta sao? Nếu nó cứ nhất quyết muốn dựa vào đó mà ăn vạ Đông Cung, nàng ta nhất định sẽ nghĩ ra ngàn vạn cách để hành hạ con nhóc này sống không bằng chết!
Ngay dưới sự chú ý của bá quan văn võ, Tống Thời Hoan lại quỳ xuống, dập đầu với Nguyên Hựu Đế một cái thật mạnh. Tống Thời Hoan nàng đã không muốn vào Đông Cung, cũng chẳng muốn vào Hoàng Giác Tự chịu chết già.
Chỉ nghe giọng Tống Thời Hoan vang lên, không nhanh không chậm nhưng lại vô cùng kiên định, vang vọng khắp đại điện:
"Cầu xin Hoàng tổ phụ cho phép tôn nữ... đổi một phụ thân khác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)