Hưng Võ đế trong nội tâm một mực nghi vấn, có thật sự là La Duy ngẫu nhiên bắt được người đưa tin sang Bắc Yến, mới tương kế tựu kế thắng trận này? Nhưng đối mặt La Duy, Hưng Võ đế lại nói không nên lời, sợ nếu hỏi, sẽ khiến La Duy từ nay về sau càng xa cách ngài hơn. Nếu như không có tín nhiệm, quân thần sẽ không có cách nào ở chung, phụ tử càng không thể nói.
La Duy được Hưng Võ đế đỡ lên, Liễu thị rớt đài, y lại không hề có cám giác vui vẻ, lại càng không cảm thấy khổ sở, tựa như tâm đã chết, cảm giác cũng không có nữa.
“Tự làm bậy không thể sống.” Hưng Võ đế nói: “Duy nhi nói rất đúng, không có ai giết lão, là Liễu Song Sĩ tự tìm đường chết.”
La Duy trầm thấp “Vâng” Một tiếng.
“Duy nhi, ngươi còn có nơi nào muốn đến?” Hưng Võ đế lúc này lại thử thăm dò La Duy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)