Liễu Ngộ Sinh chờ Tư Mã huynh đệ đi khỏi mới nói với La Duy: “Đại soái vì sao phải hoà đàm? Đây chính là cơ hội chiếm Bắc Yến!”
La Duy nói: “Liễu huynh trưởng nghĩ như vậy thật sao? Đang bão tuyết, chúng ta cho dù đem quân Bắc Yến vây khốn trong này, thì tự chúng ta cũng không đủ lương thảo, cuộc chiến này sẽ tiếp tục ra sao? Ô Sơn Nam Lộc địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công, quân ta liệu có nắm chắc phần thắng?” La Duy nói đến đây, đột nhiên lại nở nụ cười: “Hay là huynh trưởng thấy La Duy lần đầu tiên tòng quân, cố ý nói đùa để La Duy vui vẻ? Đạo lý này, huynh trưởng có kinh nghiệm nhiều năm, như thế nào lại không biết?”
Liễu Ngộ Sinh cũng cười cười, La Duy lúc thực lúc giả, thật thật giả giả, đúng là khiến người ta không sao hiểu nổi. Liễu Ngộ Sinh hận không thể một đao kết liễu La Duy, rồi lại biết mình không thể làm như vậy.
La Duy đẩy trà cụ trước mặt, đứng dậy nói: “Chúng ta cũng trở về đi phục mệnh nào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
